BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT GIỮA CHIẾN TRANH
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của chị gắn liền với sách vở, giảng đường và ước mơ trở thành bác sĩ để cứu người. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, giữa lúc nhiều người lựa chọn cuộc sống an toàn nơi hậu phương, Đặng Thùy Trâm đã tình nguyện xung phong vào chiến trường miền Nam, đến vùng đất Quảng Ngãi – một trong những nơi ác liệt nhất thời bấy giờ.
Trạm xá nơi chị công tác chỉ là những căn hầm tạm bợ giữa rừng sâu. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ phẫu thuật thô sơ, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những ca mổ được thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, có khi phải dừng lại vì máy bay Mỹ quần thảo trên đầu. Nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Đặng Thùy Trâm chưa bao giờ lùi bước. Chị coi mỗi thương binh như người thân của mình, chăm sóc họ bằng cả chuyên môn và trái tim đầy nhân ái.
Ban ngày chị là bác sĩ quân y, cứu chữa hàng chục thương binh nặng nhẹ. Ban đêm, trong những khoảnh khắc hiếm hoi yên tĩnh, chị viết nhật ký. Những trang viết ấy không chỉ ghi lại công việc thường nhật mà còn là tiếng nói nội tâm của một người con gái trẻ giữa chiến tranh: nỗi nhớ nhà, khát khao yêu thương, niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Chị từng viết: “Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.” Đó không chỉ là lời tự nhủ, mà là phương châm sống của chị.
Nhiều lần trạm xá bị lộ, Đặng Thùy Trâm vẫn kiên quyết ở lại chăm sóc thương binh đến phút cuối cùng, dù có thể rút lui để an toàn. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một lần đi công tác, chị rơi vào ổ phục kích của địch và hy sinh khi mới 28 tuổi. Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và người dân địa phương – những người gọi chị bằng cái tên thân thương: “bác sĩ Trâm”.
Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” được một cựu binh Mỹ gìn giữ và trao trả lại cho gia đình chị. Cuốn nhật ký đã lay động hàng triệu trái tim, không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới. Đặng Thùy Trâm không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng chị chiến đấu bằng lòng nhân ái, bằng y đức và bằng một niềm tin không bao giờ tắt. Chị mãi mãi là biểu tượng đẹp của người trí thức Việt Nam trong chiến tranh – sống trọn vẹn, yêu hết mình và hy sinh vì Tổ quốc.


