Bài viết

BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TRONG TRẺO GIỮA RỪNG GIÀ ĐỨC PHỔ

Đặng Thùy Trâm (1942 – 1970) là một nữ bác sĩ quân y đầy lòng nhân ái và dũng cảm trên chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt. Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, chị đã từ bỏ cuộc sống yên bình ở Thủ đô để xung phong vào Nam chiến đấu. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, chị không chỉ là một người thầy thuốc tận tâm cứu chữa thương binh mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ với những dòng nhật ký đầy lửa cháy. Sự hy sinh của chị ở tuổi 28 khi một mình cầm súng bảo vệ thương binh đã trở thành huyền thoại

Đà Nẵng08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang bản thảo nhuốm màu thời gian, Đặng Thùy Trâm hiện lên không chỉ là một bác sĩ quân y mà là một đóa hoa rực rỡ nhất nảy mầm từ mảnh đất khô cằn vì đạn bom. Năm ấy, Thùy Trâm vừa độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của người con gái Hà thành.Tuổi trẻ của Thùy là những buổi chiều dạo bước bên hồ Gươm, là tiếng dương cầm du dương trong căn nhà nhỏ ở phố Lò Đúc. Thế nhưng, khi tiếng súng xâm lăng vang lên, cô gái nhỏ nhắn ấy đã xếp lại chiếc áo blouse trắng tinh khôi, tạm biệt Thủ đô yêu dấu để lên đường vào tuyến lửa miền Trung. Tại “vùng đất lửa” Đức Phổ, hình ảnh một nữ bác sĩ mảnh mai, vai đeo túi thuốc, tay cầm bút ghi chép nhật ký dưới ánh đèn dầu đã trở thành điểm tựa tinh thần cho biết bao chiến sĩ. Những ngón tay búp măng vốn chỉ quen cầm nhịp nhạc, nay thành thục cầm dao mổ, băng bó vết thương giữa lúc quân thù càn quét. Làn da vốn mịn màng của thiếu nữ Hà Nội nay sạm đi vì sương gió trường sơn, vì những đêm thức trắng bên giường bệnh.Vượt qua nỗi nhớ nhà da diết và sự khốc liệt của cái chết cận kề, tâm hồn Thùy Trâm vẫn luôn lấp lánh lý tưởng: “Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận...”. Nụ cười hiền hậu và đôi mắt sáng của chị vẫn rực cháy giữa rừng già, như một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm lòng người chiến sĩ, khẳng định một sức sống mãnh liệt không gì có thể dập tắt nổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn