"Bác sĩ Đặng Thùy Trâm: Nhành hoa lửa giữa chiến trường Đức Phổ và biểu tượng bất tử của lòng yêu nước"
Sinh ra trong một gia đình trí thức đài các tại Hà Nội và tốt nghiệp xuất sắc Đại học Y khoa Hà Nội, nữ bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm đã gạt bỏ tương lai êm đềm nơi hậu phương để xung phong vào chiến trường gian khổ Đức Phổ (Quảng Ngãi). Trải qua những ngày tháng thiếu thốn, hiểm nguy cứu chữa thương binh trong hầm hầm ẩm thấp, chị đã anh dũng hy sinh ở tuổi 27 khi một mình chiến đấu chống lại vòng vây kẻ thù để bảo vệ đồng đội, để lại cuốn nhật ký lay động triệu trái tim trên toàn thế giới.
Hành trình gạt bỏ nhung lụa, xông phong vào miền Nam
Anh hùng Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình trí thức tiêu biểu: cha là bác sĩ có tiếng, mẹ là giảng viên Đại học Dược. Bản thân chị gặt hái thành tích học tập xuất sắc khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội. Với nền tảng gia đình và năng lực vượt trội, chị hoàn toàn có cơ hội ở lại làm giảng viên hoặc công tác tại các bệnh viện lớn nơi thành phố.
Tuy nhiên, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ngay sau ngày nhận bằng tốt nghiệp loại giỏi, chị đã tình nguyện xung phong vào miền Nam chiến đấu. Hành trang mang theo chỉ là vài bộ quần áo đơn sơ cùng một cuốn nhật ký nhỏ. Năm 1967, sau 3 tháng rồng rã hành quân xuyên dãy Trường Sơn hùng vĩ, chị đặt chân đến Quảng Ngãi và được phân công làm bác sĩ tại bệnh viện Đức Phổ.
"Mỗi ngày là một trận chiến với cái chết"
Tại đạn thù Đức Phổ – nơi chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt, bác sĩ Đặng Thùy Trâm phải làm việc trong những căn lều tạm bợ, những hầm ngầm ẩm thấp với điều kiện y tế thiếu thốn trăm bề.
Dù vậy, chị vẫn tận tụy, hết lòng cứu chữa cho biết bao thương bệnh binh. Mỗi ngày trôi qua đối với chị là một trận chiến giằng xé với cái chết — không phải chỉ để giữ mạng sống cho riêng mình, mà là giành giật sự sống cho những người đồng đội đã đổ máu vì độc lập dân tộc.
Khúc thiên thu ngày 22/6/1970 và lời thán phục của cựu sĩ quan Mỹ
Trận chiến ác liệt ngày 22 tháng 6 năm 1970 đã mãi mãi cướp đi người bác sĩ trẻ tuổi. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm bị phục kích trên đường và ngã xuống bởi bom đạn kẻ thù khi mới tròn 27 tuổi.
Cuốn nhật ký chị để lại đã được Frederic Whitehurst – một sĩ quan Mỹ – nhặt được trên chiến trường và gìn giữ cẩn thận suốt hơn 30 năm. Trong bức thư sau này gửi cho bà Doãn Ngọc Trâm (mẹ của chị Thùy Trâm), cựu sĩ quan Frederic đã xúc động viết:
"Thưa bà, giờ đây thắc mắc của tôi đã được giải đáp. Trận đánh mà người lính nọ tả lại cho tôi đúng là điều đã xảy ra. Con gái bà đã một mình giữa vòng vây của 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn của mình. Ở bất cứ đất nước nào, điều đó đều được gọi là anh hùng. Cả thế giới này phải được biết về sự dũng cảm của con gái bà, và mãi mãi học hỏi được điều gì đó từ tình yêu và những suy nghĩ của chị!"
Ngã xuống ở tuổi 27 – độ tuổi còn quá trẻ để rời xa cuộc sống, nhưng hình ảnh cùng lý tưởng của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của thế hệ trẻ Việt Nam.


