Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – Nhật ký viết giữa mưa bom
Nhân vật: Đặng Thùy Trâm Năm sinh: 1942. Quê quán: Hà Nội. Nghề nghiệp: Bác sĩ. Đơn vị công tác: Bệnh xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Hy sinh: Ngày 22/6/1970, khi mới 27 tuổi. Ý nghĩa: Là biểu tượng của người thầy thuốc quân y Việt Nam tận tụy, nhân hậu và giàu lý tưởng cách mạng.

Sinh năm 1942 trong một gia đình có truyền thống ngành y tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và khát vọng được chữa bệnh, cứu người.
Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, chị có thể ở lại Thủ đô làm việc trong điều kiện thuận lợi. Nhưng khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chị đã viết đơn tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm lên đường.
Điểm đến của chị là Đức Phổ, Quảng Ngãi – một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Giữa núi rừng Trường Sơn, bệnh xá nơi chị làm việc chỉ là những căn hầm nhỏ được ngụy trang dưới tán cây. Thiếu thuốc men, thiếu dụng cụ y tế, thiếu cả ánh sáng, nhưng mỗi ngày vẫn có rất nhiều thương binh được đưa đến.
Có những ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét.
Có lúc bom rơi ngay sát bệnh xá.
Đất đá rung chuyển.
Nhưng các bác sĩ và y tá vẫn tiếp tục cứu chữa cho thương binh.
Đặng Thùy Trâm thường là người ở lại cuối cùng.
Chị chăm sóc từng bệnh nhân như người thân trong gia đình.
Không ít lần, chị nhường phần lương thực ít ỏi của mình cho thương binh đang sốt cao.
Những người lính trẻ gọi chị bằng cái tên trìu mến:
"Chị Hai."
Trong cuốn nhật ký của mình, chị không chỉ ghi lại công việc hằng ngày mà còn viết về những đồng đội đã ngã xuống, về nỗi nhớ gia đình, về những đêm mưa rừng và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Có đoạn chị viết:
"Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố."
Câu nói ấy về sau trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều người Việt Nam.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi công tác, Đặng Thùy Trâm rơi vào trận phục kích và anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sau trận chiến, một sĩ quan Mỹ thu giữ cuốn nhật ký của chị.
Theo quy định, những tài liệu như vậy phải bị tiêu hủy.
Nhưng một người lính Mỹ đã nói:
"Đừng đốt. Trong này đã có lửa rồi."
Chính quyết định ấy đã giúp cuốn nhật ký được gìn giữ suốt hơn ba mươi năm.
Đến năm 2005, cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" được trao lại cho gia đình và xuất bản tại Việt Nam.
Ngay khi ra mắt, cuốn sách đã tạo nên một hiện tượng đặc biệt.
Hàng triệu độc giả xúc động trước những dòng viết chân thành của một nữ bác sĩ trẻ, người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Nhật ký không kể về những chiến công vang dội.
Đó là những trang viết rất đời thường.
Là nỗi nhớ mẹ.
Là tình yêu dành cho đồng đội.
Là những phút yếu lòng.
Là niềm tin vào hòa bình.
Chính sự chân thật ấy đã khiến cuốn nhật ký trở thành một biểu tượng của lòng yêu nước và lý tưởng sống đẹp.
Ngày nay, tên tuổi Đặng Thùy Trâm được đặt cho nhiều con đường, trường học và cơ sở y tế trên cả nước.
Cuốn nhật ký của chị đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, giúp bạn bè quốc tế hiểu hơn về con người Việt Nam trong chiến tranh.
Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã chiến đấu bằng y đức, bằng lòng nhân ái và sự hy sinh thầm lặng.
Chị là minh chứng rằng có những người lính không đứng nơi chiến hào, nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng bằng chính trái tim của mình.
✨ "Lòng dũng cảm không chỉ thể hiện khi cầm súng xông lên phía trước. Đôi khi, lòng dũng cảm là ở lại giữa mưa bom để cứu một người bị thương, là đặt tính mạng của người khác lên trên chính mình. Cuộc đời của bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc nhở chúng ta rằng lòng nhân ái và lý tưởng sống cao đẹp luôn có sức mạnh vượt qua mọi giới hạn của thời gian."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



