Người có công giúp đỡ cách mạng

BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TRÁI TIM NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐỨC PHỔ

Hà Nội15/08/2026Đỗ Nguyễn Khánh Ly (Đinh Trang Thượng)12 lượt xem2 lượt chia sẻ
BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TRÁI TIM NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐỨC PHỔ

Trong những trang sử vàng kháng chiến chống Mỹ, có những con người mà chỉ cần nhắc đến tên, lòng ta lại cuộn trào một niềm kính trọng và xúc động nghẹn ngào. Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội nết na, thanh lịch – chính là một biểu tượng rực rỡ như thế. Chị đã xếp lại tuổi thanh xuân êm đềm ở thủ đô, gác lại những ước mơ cá nhân tươi đẹp để xung phong vào dải đất Quảng Ngãi ác liệt, dùng tri thức và tình yêu thương của mình để cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh giữa làn ranh mỏng mong của sinh tử.

Đức Phổ (Quảng Ngãi) những năm 1967–1970 được coi là "vùng đất chết" bởi mật độ bom đạn dày đặc và các chiến dịch càn quét dã man của kẻ thù. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ – nơi thiếu thốn từ viên thuốc, cuộn băng gạc cho đến từng ngụm nước sạch – bác sĩ Đặng Thùy Trâm vừa là người chỉ huy, vừa là người chị, người mẹ hiền của các chiến sĩ thương binh. Dưới ánh đèn dầu tù mờ trong hầm đá, chị đã thực hiện hàng trăm ca phẫu thuật phức tạp giữa tiếng pháo gầm xé trời.

Nhưng điều khiến cả thế giới phải ngả nón thán phục và rơi lệ chính là tâm hồn trong sáng qua cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm". Chị không chỉ viết về cái chết, sự gian khổ, mà chị viết về khát vọng sống, về tình yêu quê hương da diết: "Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp".

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét dã man của biệt kích Mỹ vào bệnh xá, để bảo vệ an toàn cho các thương binh và đồng đội rút lui, chị Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại, tay ôm chặt khẩu súng AK chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 27 – độ tuổi rực rỡ nhất của một đời người. Cuốn nhật ký của chị sau đó được một người lính Mỹ nhặt được, ông đã giữ nó suốt hơn 30 năm vì "trong đó có lửa", trước khi trao lại cho gia đình chị.

Chị Đặng Thùy Trâm ra đi, nhưng ngọn lửa từ trái tim chị thì vĩnh viễn không bao giờ tắt. Câu chuyện đời chị là minh chứng hùng hồn nhất cho vẻ đẹp trí tuệ, lòng bao dung và sự kiên cường của thanh niên Việt Nam thời kỳ chống Mỹ.

Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, thế hệ đoàn viên, học sinh hôm nay không khỏi giật mình tự hỏi bản thân đã sống đủ hoài hoài hoài bão và trách nhiệm chưa. Chị chính là tấm gương sáng để chúng em rèn luyện, học tập và cống hiến hết mình cho đất nước hôm nay.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn