Bác sĩ Đỗ Hoài Nam – người thầy thuốc giành lại sự sống giữa bom đạn
Họ tên: Đặng Ngọc Trắng Đơn vị: Chi đoàn ấp Phú Cường

Trong chiến tranh, có những người lính cầm súng trực tiếp đối mặt với kẻ thù. Nhưng cũng có những người lính chiến đấu bằng một cách khác – chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội.
Thầy thuốc Anh hùng, Bác sĩ Đỗ Hoài Nam, sinh năm 1931, quê xã Hội Cư, huyện Cái Bè, là một người như thế.
Năm 1950, khi tuổi đời còn trẻ, ông nhập ngũ và bắt đầu hành trình gắn bó với quân đội, với ngành quân y và với những người chiến sĩ trên các chiến trường.
Nếu ở hậu phương, phòng mổ là nơi người thầy thuốc có điều kiện thực hiện công việc của mình trong những điều kiện tương đối đầy đủ, thì giữa chiến trường, mọi thứ đều khác.
Một ca phẫu thuật có thể diễn ra trong tiếng bom đạn. Dụng cụ, thuốc men và điều kiện chăm sóc đều thiếu thốn. Người thầy thuốc không chỉ cần kiến thức chuyên môn mà còn phải có bản lĩnh, sự bình tĩnh và một ý chí thép.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Bác sĩ Đỗ Hoài Nam luôn đặt thương binh lên trước hết.
Ông từng đảm nhiệm cương vị Viện trưởng Viện Quân y Đ.72 thuộc Cục Hậu cần Bộ Chỉ huy Miền, trực tiếp tổ chức và thực hiện công tác cứu chữa thương binh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Điều khiến đồng đội nhớ về ông không chỉ là chức vụ, mà là hình ảnh một người thầy thuốc luôn có mặt khi thương binh cần được cứu chữa.
Hơn 1.200 ca phẫu thuật an toàn là một con số đặc biệt. Nhưng phía sau con số ấy là hơn 1.200 lần người thầy thuốc phải đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết; hơn 1.200 con người đã được ông cùng đồng đội tìm mọi cách cứu chữa, để họ có cơ hội trở về với đơn vị, với gia đình và với cuộc sống.
Có những ca mổ diễn ra trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, khi bom đạn vẫn còn đe dọa. Nhưng trước bàn mổ, người thầy thuốc phải gạt sang một bên nỗi sợ hãi của chính mình.
Bởi trước mắt ông là một người đồng đội đang cần được cứu sống.
Chính tinh thần hết lòng vì thương binh ấy đã làm nên phẩm chất của Bác sĩ Đỗ Hoài Nam. Với ông, người bị thương không chỉ là một bệnh nhân. Đó là người lính vừa từ chiến trường trở về, là người đồng đội đã chiến đấu vì đất nước và đang đặt niềm tin vào người thầy thuốc.
Trong những năm tháng ấy, nghề y và nhiệm vụ của người lính hòa làm một.
Cứu người cũng là chiến đấu.
Mỗi ca mổ thành công là một lần chiến thắng hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến trường; mỗi thương binh được cứu sống là thêm một lần người thầy thuốc hoàn thành lời hứa của mình với đồng đội.
Từ quê hương Hội Cư, Cái Bè, Đỗ Hoài Nam đã đi vào cuộc kháng chiến bằng con đường của một người thầy thuốc quân đội. Ông không trực tiếp cầm súng xông lên phía trước, nhưng những đóng góp của ông lại diễn ra ở một tuyến đầu đặc biệt – nơi tiếng bom đạn và tiếng gọi cấp cứu luôn đan xen.
Ở đó, người thầy thuốc phải nhanh hơn sự khắc nghiệt của chiến tranh.
Phải giành giật từng cơ hội sống.
Phải làm tất cả những gì có thể để đưa người lính trở về.
Danh hiệu Thầy thuốc Anh hùng vì thế không chỉ là sự ghi nhận đối với tài năng chuyên môn. Đó còn là sự ghi nhận đối với tấm lòng của một người thầy thuốc đã dành cả cuộc đời mình cho thương binh, cho đồng đội và cho sự nghiệp cứu người trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Nhìn lại cuộc đời Bác sĩ Đỗ Hoài Nam, người ta càng hiểu hơn một vẻ đẹp đặc biệt của người thầy thuốc quân y thời chiến: không có tiếng súng của riêng mình, nhưng luôn ở nơi sự sống cần được bảo vệ nhất.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những phòng mổ dã chiến năm nào đã trở thành ký ức. Những người lính được cứu sống đã trở về với cuộc đời. Nhưng câu chuyện về người bác sĩ quê Hội Cư vẫn còn đó như một phần ký ức đẹp của thời hoa lửa.



