Bài viết

Bác sĩ – Liệt sĩ – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Cha và mẹ đều là bác sĩ. Được nuôi dưỡng trong môi trường nhân văn, chị sớm nuôi ước mơ trở thành người thầy thuốc cứu người. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, thay vì ở lại thủ đô với công việc ổn định, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Điểm đến của chị là Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ.

Quảng Ngãi22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác sĩ – Liệt sĩ – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm

"Nhật ký viết bằng máu và trái tim"

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã gác lại tuổi xuân để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có người cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, có người cầm dao mổ, ống nghe cứu chữa thương binh giữa bom đạn. Trong số đó, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tinh thần nhân ái và sự hy sinh cao cả. Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại một di sản tinh thần vô giá qua cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" – cuốn nhật ký được ví như "bản anh hùng ca của một thế hệ"

1.      Người con Hà Nội mang trái tim vào chiến trường

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Cha và mẹ đều là bác sĩ. Được nuôi dưỡng trong môi trường nhân văn, chị sớm nuôi ước mơ trở thành người thầy thuốc cứu người.

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, thay vì ở lại thủ đô với công việc ổn định, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Điểm đến của chị là Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ.

Nơi đây không có bệnh viện khang trang, không có phòng mổ hiện đại, chỉ có những căn hầm nhỏ giữa rừng, ánh đèn dầu leo lét và tiếng bom rơi không ngớt.

Những người từng chiến đấu cùng bác sĩ Đặng Thùy Trâm kể lại rằng chị gần như không bao giờ nghĩ đến bản thân. Có những ngày chị làm việc liên tục hơn hai mươi giờ. Thiếu thuốc men, chị phải dùng những phương pháp đơn sơ nhất để cứu người. Thiếu bông băng, chị xé cả áo của mình.

Nhiều đêm máy bay Mỹ ném bom dữ dội, mọi người phải rút lui nhưng chị vẫn ở lại cùng những thương binh không thể di chuyển với quyết tâm "Còn người bệnh là còn ở lại"

Chị từng viết trong nhật ký: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố." Đó không chỉ là lời tự nhủ, mà còn là cách chị đã sống.

2.      Cuốn nhật ký được viết giữa bom đạn

Mỗi tối sau những ca mổ, chị lại ngồi dưới ánh đèn dầu ghi lại những suy nghĩ của mình.

Đọc từng trang nhật ký, người ta không chỉ thấy một bác sĩ mà còn thấy một người con, một người chị, một người bạn với trái tim vô cùng nhân hậu.

3.      Sự hy sinh ở tuổi 27

Ngày 22/6/1970, trên đường công tác tại Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm rơi vào trận phục kích của quân đội Mỹ. Chị đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn