Bài viết

Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm

Tây Ninh06/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thuỳ Trâm

BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM (1942 - 1970) – ĐÓA LÊ KI MA RỰC LỬA VÀ BẢN NHẬT KÝ ĐẪM MÁU THỨC TỈNH LƯƠNG TRI NHÂN LOẠI

Run rẩy đọc lại những dòng chữ trong "Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm", trái tim ta bỗng QUẶN THẮT một niềm tiếc thương và kiêu hãnh vô bờ. Chuyện với Năng số 53 sẽ kể bạn nghe về cuộc đời và sự hy sinh của người con gái Hà Nội mỏng manh nhưng mang trong mình một trái tim thép, người đã để lại cho hậu thế một kiệt tác cất lên từ sự hy sinh bi tráng: Nhật ký Đặng Thùy Trâm.

TỪ BỎ CHỐN PHỒN HOA VÀ LÝ TƯỞNG CỦA MỘT NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG

Sinh ra trong một gia đình trí thức, mang trong mình tâm hồn lãng mạn đầy chất thơ và tài năng y khoa xuất chúng, chị hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống bình yên, xán lạn. Nhưng không, trước cảnh giang sơn bị KẺ THÙ TÀN ĐỘC giày xéo, người con gái tuổi đôi mươi ấy đã dứt khoát KHƯỚC TỪ vinh hoa. Chị mang theo tuổi thanh xuân rực rỡ dấn thân vào tuyến lửa Đức Phổ (Quảng Ngãi) – nơi bom đạn giặc CÀY XỚI ngày đêm hòng HỦY DIỆT mọi mầm sống. Chị bước đi với nụ cười thanh khiết và một tôn chỉ sắt đá khắc sâu trong tim: "Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương; nếu là chim hãy là chim câu trắng; nếu là đá hãy là đá kim cương; nếu là người hãy là người cộng sản!".

TRÁI TIM THUẦN KHIẾT LẤN ÁT ĐÒN THÙ TÀN BẠO GIỮA RỪNG SÂU

Trở thành Bệnh xá trưởng giữa núi rừng trùng điệp, thiếu thốn trăm bề, chị Trâm vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người mẹ của những thương binh rên xiết trong ĐỚN ĐAU tột cùng. Có những ca mổ không đủ thuốc mê, chị cắn răng nhìn đồng đội oằn mình, nước mắt chị lã chã rơi trên những vết thương RỈ MÁU. Chị đã nhường từng viên thuốc, từng giọt máu của chính mình để giành giật lại sinh mạng cho chiến sĩ từ tay tử thần. Giữa tiếng bom B-52 gầm rú điên cuồng, tâm hồn kiên trung ấy vẫn vút lên những vần thơ kiêu hãnh: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố!" - một tuyên ngôn đanh thép không thế lực nào xô đổ được.

LOẠT ĐẠN ĐỚN HÈN VÀ ĐÀI HOA BẤT TỬ TRONG LÒNG ĐỊCH

Ngày 22/06/1970, giặc Mỹ cùng bè lũ tay sai mở trận càn dã man vào khu vực Bệnh xá. Để bảo vệ hàng chục thương binh nặng không thể di chuyển, chị Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại, cầm súng chiến đấu chặn hậu thu hút hỏa lực địch. Kẻ thù TÀN NHẪN đã điên cuồng nã đạn vào một người con gái bé nhỏ, đơn độc. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới 27. Máu của chị nhuộm đỏ mảnh đất Đức Phổ, nhưng tư thế hy sinh HIÊN NGANG, lẫm liệt của chị đã gieo nỗi khiếp sợ và ám ảnh tột độ. Cuốn nhật ký đẫm máu găm lại nơi chiến trường của chị đã khiến Frederic Whitehurst - một viên sĩ quan tình báo địch - không dám đốt, bởi y rùng mình thốt lên: "Đừng đốt, trong đó có lửa!".

Chị Đặng Thùy Trâm đã hóa thân vào non sông, nhưng ngọn lửa từ cuốn nhật ký của chị đã băng qua nửa vòng trái đất, vượt qua sự BĂNG GIÁ của thời gian để trở về, đánh thức lương tri của hàng triệu con người. Chị là minh chứng sống động nhất cho một thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", hiến dâng thanh xuân thuần khiết nhất để kiến tạo nên hình hài Tổ quốc.

Hôm nay, hòa bình đã đơm hoa kết trái trên mảnh đất thiêng liêng này. Tuổi trẻ chúng ta xin được nghiêng mình, cúi đầu tưởng nhớ đến Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Máu xương của chị chính là cái giá TỘT CÙNG ĐẮT ĐỎ để chúng ta có quyền ngẩng cao đầu kiêu hãnh là người Việt Nam!

-------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn