BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Đặng Thùy Trâm sinh ra tại Hà Nội trong một gia đình trí thức tiêu biểu: bố là bác sĩ ngoại khoa, mẹ là dược sĩ, giảng viên trường Đại học Dược. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, thay vì chọn công tác tại Thủ đô, chị đã tình nguyện xung phong vào miền Nam, nơi cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt nhất.
Sau chuyến đi bộ ròng rã dọc dãy Trường Sơn, năm 1967, chị về công tác tại bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Đây là một trong những vùng đất bị đánh phá tàn khốc nhất bởi bom đạn Mỹ, nơi chị bắt đầu những năm tháng vừa cầm dao mổ cứu người, vừa cầm súng bảo vệ thương binh.
Tại bệnh xá Đức Phổ, trong điều kiện vô cùng thiếu thốn về thuốc men và trang thiết bị y tế, Đặng Thùy Trâm đã cùng đồng đội thực hiện hàng nghìn ca phẫu thuật cứu sống thương binh và nhân dân địa phương. Những ca mổ thường diễn ra dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm tối, giữa tiếng bom gầm rú bên tai.
Chị không chỉ cứu chữa bằng chuyên môn mà còn bằng cả trái tim. Chị coi mỗi thương binh như người thân ruột thịt, chăm sóc họ bằng sự dịu dàng và lòng trắc ẩn sâu sắc. Trong những trang nhật ký, chị thường trăn trở, xót xa trước những đau đớn của người bệnh, coi sự hy sinh của họ là động lực để mình tiếp tục vững vàng giữa gian nguy.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một đợt càn quét lớn của quân Mỹ vào khu vực bệnh xá, để bảo vệ các thương binh và đồng đội đã rút lui an toàn, Đặng Thùy Trâm đã dũng cảm ở lại chặn địch. Chị đã một mình đối đầu với đơn vị lính Mỹ thiện chiến và anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới tròn 28.
Sự ra đi của chị là một tổn thất lớn lao cho quân và dân Quảng Ngãi. Chị ngã xuống khi lý tưởng giải phóng dân tộc vẫn đang rực cháy, khi nỗi nhớ gia đình và Hà Nội vẫn luôn đau đáu trong lòng, nhưng chị đã chọn cái chết để bảo vệ sự sống cho những người đồng đội thâ



