Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bác sĩ- liệt sĩ Đặng Thùy Trâm

Quảng Ngãi18/08/2026Xã Sơn Kỳ (Đoàn xã Sơn Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác sĩ- liệt sĩ Đặng Thùy Trâm



Chuyện về Đặng Thùy Trâm với đồng đội ở chiến trường 

Ngày đầu đến trạm xá vùng căn cứ

Khoảng hai giờ chiều một ngày tháng 3-1967. Tốp dân y vừa đi công tác phong trào dưới đồng bằng Quảng Ngãi về, vai mang nặng, chân mỏi nhừ. Mọi người thả lưng xuống, thở phào. Chị Khiêm ngước lên nhìn thấy một cô gái da trắng bong từ đâu đến. Anh Tâm y tá trạm xá vội vàng giới thiệu rằng có một bác sĩ từ Hà Nội về đây. Chị Khiêm nghĩ trong bụng: cái con bé nào đây đến làm gì giữa vùng đất lửa từng ngày đạn bom rót xuống và máy bay lên thẳng sẵn sàng bốc lúc nào chẳng hay? Trâm cúi đầu chào mọi người và miệng lí nhí cái gì đấy...

Chị Khiêm nhìn người này từ đầu đến chân: Áo xanh sẫm, đầu đội mũ tai bèo, tóc phi-dê và đặc biệt là... da trắng quá.

- Em đi thế nào được từ ngoài bắc vào đây trong khi cái chân chữ bát thế này... em bị ngã là cái chắc?

- Dạ thưa chị, em ngã liên tục đấy ạ! Không còn nhớ nữa, em đi bộ ròng rã ba tháng trời trèo đèo lội suối chẳng thua ai.

Chị em thân quý nhau từ đấy. Khiêm hơn Trâm một tuổi, nhưng chị thầm kính nể cô gái bác sĩ tận Hà Nội vừa mới 23, 24 tuổi đã lặn lội đến miền đất khói lửa Ðức Phổ đầy mùi thuốc súng, chết chóc từng ngày.

Trạm xá lúc này do anh Khả phụ trách, cũng là bác sĩ người Hà Nội. Ðược biết anh Khả cũng đã từng là học trò của bố Thùy Trâm. Về trạm công tác được hơn ba tháng thì Trâm nhận được tin dữ, trong một lần đi công tác xuống đồng bằng, bác sĩ Khả bị máy bay địch hốt luôn, không bao giờ về nữa (sau này đọc báo Tuổi Trẻ thấy anh Khả ủng hộ 1 triệu đồng xây dựng Bệnh viện Ðặng Thùy Trâm, chị Khiêm mới biết hiện anh còn sống ở Cần Thơ - NV). Cấp trên phân công Thùy Trâm làm trạm trưởng. Trong tâm khảm, cô gái Hà Nội này lúc nào cũng kính trọng, nể phục và thương tiếc anh Khả vì từ những ngày đầu về đây đến khi bị bắt, anh là người giúp đỡ, hướng dẫn công việc chuyên môn tận tình cho Trâm, ngoài ra còn có y tá Kỳ, anh là người có kinh nghiệm mổ xẻ nhiều năm ở chiến trường. Họ là đồng đội quý nhất của nữ bác sĩ mới ra trường.

Gọi chị Khiêm là chị Hai nên chuyện gì thầm kín, vui buồn Trâm đều tâm sự với chị. Với mọi người trong trạm xá, ai cũng quý Trâm vì cô gái nhỏ nhắn nhiệt tình này việc gì cũng hăng hái làm đầu, tâm hồn lại trong sáng và sống có lý tưởng. Dù là bác sĩ, phụ trách chuyên môn nhưng với tất cả thương binh, nhất là khi đông thương binh nặng, đêm cũng như ngày, Trâm xông xáo từ việc nhỏ bông băng, rửa, tháo, thoa thuốc, thay băng vết thương... như một y tá thực thụ.

Trạm xá lúc ấy dựng lên toàn bằng gỗ thô mục và tre nứa, tranh rạ. Nên một lần trực thăng địch rà sát bắn tốc cả trần, lột thân nhà ra và lòi cả giao thông hào... Một thương binh trẻ ngồi chịu đạn cho đến khi gục xuống... vì một thương binh là bác sĩ ngồi bên cạnh nói: "Cậu hãy hứng đạn một mình, nếu cựa quậy ra ngoài thì anh em sẽ chết hết? Một mình cậu hy sinh thôi!". Thùy Trâm đã ôm người bạn đồng chí đồng hương Hà Nội của mình mà khóc ngất. Trong một lần gặp hai tên lính Mỹ, chị Khiêm và Trâm đã lừa chúng và thoát nguy, lần đó hai chị em được huyện tuyên dương với thành tích "Giành thương binh trong tay giặc".



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn