Bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – Nhật ký của lòng yêu nước và khát vọng cống hiến
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những con người không chỉ được nhớ đến bởi sự hy sinh anh dũng mà còn bởi những trang viết làm lay động trái tim hàng triệu người. Liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một trong những tấm gương như vậy. Cuộc đời ngắn ngủi của chị cùng cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đã trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống, tinh thần cống hiến và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội, thay vì lựa chọn một công việc ổn định nơi hậu phương, chị tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi – một trong những địa bàn ác liệt nhất lúc bấy giờ – để làm bác sĩ điều trị, chăm sóc thương binh và đồng bào. Giữa bom đạn khốc liệt, người nữ bác sĩ trẻ ngày đêm bám trụ tại các bệnh xá dã chiến, tận tụy cứu chữa người bệnh, chia sẻ từng nắm cơm, từng viên thuốc và động viên các chiến sĩ vượt qua đau đớn để tiếp tục chiến đấu.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Thiếu thuốc men, thiếu lương thực, bệnh xá liên tục bị địch càn quét, nhưng Đặng Thùy Trâm chưa bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ nhiệm vụ. Ban ngày chị cứu người, ban đêm lại ghi vào cuốn nhật ký những suy nghĩ chân thành về đồng đội, về gia đình, về những người đã ngã xuống và về ước mơ một ngày đất nước được hòa bình. Mỗi trang nhật ký đều chứa đựng tình yêu tha thiết đối với Tổ quốc, niềm tin vào thắng lợi cuối cùng và khát vọng được cống hiến trọn vẹn cho Nhân dân.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Điều đặc biệt là cuốn nhật ký của chị đã không bị thiêu hủy như mệnh lệnh thông thường của quân đội đối phương. Một sĩ quan Mỹ đã giữ lại với lời nói đầy xúc động: "Đừng đốt. Trong đó đã có lửa." Chính quyết định ấy đã giúp cuốn nhật ký được gìn giữ suốt hơn ba mươi năm trước khi trở về với gia đình chị tại Việt Nam. Khi được xuất bản, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" nhanh chóng lan tỏa mạnh mẽ, trở thành một trong những cuốn sách có sức ảnh hưởng lớn, giúp nhiều người hiểu hơn về tâm hồn, lý tưởng và sự hy sinh của thế hệ thanh niên trong kháng chiến.
Điều khiến tôi xúc động nhất khi đọc những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm là sự dung dị và chân thật. Chị cũng có những nỗi nhớ gia đình, có những phút yếu lòng, có những ước mơ rất đỗi bình thường của một cô gái trẻ. Nhưng vượt lên trên tất cả là ý thức trách nhiệm với đất nước và niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn. Chính điều đó làm cho hình ảnh của chị trở nên gần gũi và có sức lan tỏa mạnh mẽ đối với nhiều thế hệ.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, tấm gương của Đặng Thùy Trâm nhắc nhở rằng giá trị của cuộc sống không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở việc mình đã cống hiến được gì cho cộng đồng và Tổ quốc. Trong thời bình, chúng ta không còn đối mặt với bom đạn chiến tranh, nhưng vẫn có nhiều "mặt trận" cần sự dấn thân của thanh niên: học tập, nghiên cứu khoa học, chuyển đổi số, bảo vệ chủ quyền quốc gia, giữ gìn an ninh trật tự, xây dựng nông thôn mới và phát triển quê hương.
Là một cán bộ lực lượng vũ trang, tôi càng thấm thía bài học về tinh thần trách nhiệm từ cuộc đời của Đặng Thùy Trâm. Noi gương chị, tôi tự nhủ phải không ngừng rèn luyện bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức, nâng cao trình độ chuyên môn, tận tụy với công việc, gần gũi Nhân dân và luôn sẵn sàng nhận, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Đồng thời, cần tích cực tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng cho đoàn viên, thanh niên để những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã vun đắp tiếp tục được gìn giữ và phát huy.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Đặng Thùy Trâm ngã xuống, nhưng hình ảnh người nữ bác sĩ trẻ với chiếc áo blouse giữa chiến trường cùng những trang nhật ký chan chứa yêu thương vẫn luôn sống mãi trong lòng dân tộc. Cuộc đời của chị là minh chứng rằng lòng yêu nước được thể hiện bằng những hành động bình dị nhưng bền bỉ, bằng tinh thần dám dấn thân, dám hy sinh vì lý tưởng cao đẹp. Đó chính là ngọn lửa truyền cảm hứng để mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay tiếp tục sống đẹp, sống có ích và góp sức xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh.


