Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bác sĩ quân y Tạ Lưu p3

Bác sĩ Quân y Tạ Lưu p3

Bắc Ninh17/08/2026xã Ngân Sơn (xã Ngân Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng Trường Sơn là nơi của hiểm nguy. Nhưng cũng là nơi của nghĩa tình, nơi người lính gửi gắm niềm tin vào bàn tay người thầy thuốc. Một lần, trong chuyến công tác tại Khe Hổ, nghe tin có thương binh nặng, bị hổ rình rập trong rừng sâu, bác sĩ Tạ Lưu cùng đồng đội không chút do dự, luồn rừng vượt suối để tìm cho bằng được. Trước mắt là khe đá im lìm, thấp thoáng dấu chân hổ. Cuối cùng, họ đưa được thương binh về và cứu sống anh trong gang tấc.

     Một trong những câu chuyện trên tuyến lửa Trường Sơn mà bác sĩ Tạ Lưu còn nhớ mãi, đó là cứu chữa cho đồng chí Nguyễn Văn Khán - Đại đội trưởng Đại đội pháo cao xạ 37mm, Tiểu đoàn 13, Trung đoàn 280 chốt ở bến phà Xuân Sơn bị thương nặng do đạn pháo địch bắn vào thấu bụng, nhiễm trùng rất nguy kịch. Bác sĩ Tạ Lưu nhớ lại, đó là vào khoảng 4 giờ sáng, giữa màn sương lạnh, ông bị đánh thức bởi tiếng điện thoại reo lên gấp gáp:

   Báo cáo, đề nghị Đội điều trị 14 cử đội phẫu thuật vào Troóc! Có một thương binh bị viêm phúc mạc nặng, không chuyển đi được.

    Đồng chí ở đâu.

    Tôi là y sĩ phụ trách bệnh xá của đơn vị thanh niên xung phong ở Troóc.

   Tại sao đồng chí không chuyển ca đó ra ngoài này.

       Tình trạng thương binh rất nặng, chuyển đi sợ mất ngang đường.

    Ngay sau khi nhận tin, bác sĩ Tạ Lưu lập tức đánh thức bác sĩ Lê Văn Đính - Đội trưởng Đội điều trị 14, cùng đồng chí Nguyễn Ước - Chính trị viên và đồng chí Huy Sơn - Đội phó Hậu cần để hội ý khẩn. Trong gian lán nhỏ còn vương hơi sương núi, cuộc trao đổi diễn ra nhanh chóng. Ai cũng hiểu rõ hiểm nguy của việc cơ động hơn 70km giữa ban ngày, trên tuyến đường luôn nằm trong tầm oanh kích của máy bay địch. Thế nhưng, trước yêu cầu cứu chữa thương binh đang nguy kịch, tập thể Đội điều trị 14 vẫn thống nhất đội phẫu thuật phải lập tức lên đường.

   Bác sĩ Tạ Lưu cùng 9 người khác nhanh chóng chuẩn bị tư trang. Ngoài chiếc ba-lô với vài vật dụng sinh hoạt, trên vai ông lúc nào cũng có một chiếc túi vải nhỏ đựng bộ dụng cụ phẫu thuật, thuốc men, bông băng.

   Con đường từ Hóa Tiến (Minh Hóa, Quảng Bình) đến Troóc (Bố Trạch, Quảng Bình) vốn gập ghềnh nay lại bị bom đạn cày xới, lở loét như những vết thương lớn của đất. Xe không thể chạy nhanh; nhiều đoạn, cả đội phải xuống sửa lại mặt đường, xúc đất đá hoặc cùng nhau đẩy xe vượt qua những đoạn lầy nhão sau trận mưa đêm. Giữa ban ngày trên tuyến lửa, chiếc xe của Đội phẫu thuật khiến nhiều đội viên Thanh niên Xung phong đang làm nhiệm vụ dọc đường không khỏi ngạc nhiên. Nhưng khi biết xe chở bác sĩ đi cứu thương binh, ai nấy đều động viên, chạy ra hỗ trợ, dẫn đường hoặc giúp xe vượt qua những đoạn khó.

    Đến 4 giờ chiều, Đội phẫu thuật đến nơi an toàn. Vừa bước vào lán, đọc bệnh án, bác sĩ Tạ Lưu lặng người. Đó là anh Nguyễn Văn Khán - Đại đội trưởng Đại đội pháo cao xạ 37mm, người mà ông từng mổ cắt lách nửa năm trước. Người lính cứng cỏi ấy lại một lần nữa bị thương, lần này còn nặng hơn. Gương mặt anh tái nhợt, hơi thở khò khè, bụng trướng do nhiễm trùng nặng.

    Khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ Tạ Lưu quyết định vừa hồi sức tích cực, vừa mổ sớm mới có hy vọng. Ca mổ bắt đầu, ruột non bị thủng nhiều chỗ, một số quai ruột dính chằng chịt vào nhau, có đoạn ruột đã tím bầm. Bác sĩ Tạ Lưu vừa gỡ dính, khâu các lỗ ruột thủng vừa động viên kíp mổ phải cẩn thận, kiên trì. Trong suốt quá trình mổ, y sĩ Nguyễn Văn Định cùng y tá Nguyễn Thị Tâm phải liên tục theo dõi tình hình mạch, huyết áp. Có những lúc, huyết áp tụt xuống thấp làm kíp mổ thêm căng thẳng. Sau 3 tiếng làm việc, bác sĩ Tạ Lưu đã loại trừ được ổ nhiễm độc và nhiễm trùng, huyết áp bệnh nhân đã ổn định. Ông cùng các đồng nghiệp lau rửa kỹ ổ bụng, đặt 4 ống dẫn lưu, đóng thành bụng và kết thúc ca mổ.

    Vừa kết thúc ca mổ cho bệnh nhân Khán, bác sĩ Tạ Lưu cũng không ngờ ngày hôm đó ông và kíp mổ tiếp tục phải mổ cho 3 bệnh nhân khác. Bộ dụng cụ phẫu thuật được y sĩ Nguyễn Văn Định luộc lại để vô trùng. Bác sĩ Tạ Lưu và các đồng nghiệp tiếp tục mổ cho các bệnh nhân đến chiều tối ngày hôm sau mới xong việc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn