Bài viết

Bác sĩ Quân y thời chiến

Câu chuyện kể về người Bác sĩ trong thời chiến

Gia Lai08/07/2026Đoàn Thị Kim Nỡ (Trường TH Nguyễn Công Trứ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện “Bác sĩ quân y” một thời hoa lửa

Câu chuyện về một người bác sĩ quân y trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Những Người Ở Lại Với Rừng

Tiếng phản lực gầm rú trên bầu trời Trường Sơn chiều cuối năm nghe buốt óc. Trong căn hầm âm sâu dưới lòng đất của Trạm quân y tiền phương, Thành quẹt vội giọt mồ hôi trộn lẫn bụi đất trên trán. Tiếng bom nổ áp sát vách hầm khiến chiếc đèn bão treo trên xà tre lắc lư dữ dội, ánh lửa nhảy nhót trên gương mặt tái nhợt của người thương binh trẻ nằm trên bàn mổ dã chiến.

Thành là bác sĩ giải phẫu chính của trạm. Mới hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, anh tình nguyện vào Nam khi cuộc chiến bước vào giai đoạn cam go nhất. Đôi bàn tay thư sinh ngày nào giờ đã chai sần, quen với việc cầm dao mổ dưới ánh đèn pin dự phòng hơn là ánh đèn điện thủ đô.

Thành ơi! Có ca nặng vừa chuyển từ cao điểm về! – Tiếng chị Mận, y tá trưởng, vang lên cắt ngang tiếng bom.

Cánh cửa hầm bật mở, một làn khói bom khét lẹt lùa vào. Hai chiến sĩ cáng một người lính trẻ vào hầm. Mặt anh ta biến dạng vì máu và bùn đất, bộ quân phục nhuốm một màu đỏ thẫm.

– Cậu ấy bị trúng mảnh bom bi ở vùng bụng, mạch đập rất yếu, thưa bác sĩ! – Một người lính đi cùng thở dốc, giọng nghẹn lại.

Thành nhanh chóng tiếp cận bệnh nhân. Khi lau sạch lớp bùn đất trên mặt người thương binh, tim anh chợt thắt lại. Đó là Kiên. Kiên là cậu em út của đại đội cao xạ đóng quân cách trạm không xa, người tối hôm trước còn ngồi bên bếp lửa bẻ đôi củ sắn lùi chia cho Thành, vừa ăn vừa kể về người mẹ già và cô bạn gái bên dòng sông Đuống.

– Chuẩn bị mổ gấp! Mận, tiếp máu và giữ đường truyền cho tôi! – Thành ra lệnh, giọng đanh lại để giấu đi sự dao động.

Trong hang đá chật hẹp, cuộc chiến giành giật sự sống bắt đầu. Bên ngoài, pháo bầy của địch bắt đầu dập xuống tọa độ của trạm quân y. Đất đá trên trần hầm rơi xuống rào rào. Thành phải khom người, lấy thân mình che chắn cho vết mổ của Kiên.

Mồ hôi chảy thành dòng vào mắt cay xè, nhưng đôi bàn tay Thành không một chút run rẩy. Anh biết, chỉ một sơ suất nhỏ, một đường dao chệch đi vài milimet trong điều kiện thiếu thốn này sẽ tước đi cơ hội sống duy nhất của đồng đội. Không có máy móc hiện đại, không có thuốc mê liều cao, tất cả phụ thuộc vào đôi tai lắng nghe nhịp thở của y sĩ và sự nhạy cảm của đôi bàn tay người bác sĩ.

– Hết thuốc tê rồi, anh Thành ơi… – Mận thì thầm, giọng run lên.

Thành khựng lại một giây. Kiên đang hôn mê sâu, nhưng cơ thể anh vẫn co giật nhẹ theo bản năng khi mũi kim khâu đi qua da thịt. Thành cắn chặt môi, nói khẽ vào tai người lính trẻ:

– Kiên ơi, gắng lên em. Sắp xong rồi. Sắp được về với mẹ rồi em.

Như một phép màu, người lính trẻ như nghe thấy lời gọi từ quê hương, nhịp tim bỗng ổn định hơn. Thành nhanh chóng hoàn thành mũi khâu cuối cùng khi bình minh vừa ló rạng qua kẽ lá rừng.

Bước ra khỏi cửa hầm, không khí mát lạnh của núi rừng ùa vào lồng ngực Thành. Trên cao, những tán cây bị bom phạt ngang đang nhú lên những mầm non xanh biếc. Thành nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn dính những vệt máu khô của đồng đội. Ở chiến trường này, anh không cầm súng để tiêu diệt kẻ thù, nhưng mỗi ca mổ của anh là một trận đánh, và mỗi sự sống giữ lại được chính là một chiến công.

Trong những năm tháng chiến tranh điều kiện còn thiếu về cơ sở vật chất và thuốc mem. Nhưng hơn hết một tinh thần thép sỏi đá nào đó khiến những người chiến sĩ quân y vượt qua để rồi cứu sống được bao nhiêu chiến sĩ đã hết mình chiến đấu cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn