Khác

Bác sĩ thời hoa lửa

Bác sĩ thời hoa lửa

Ninh Bình17/04/2026Vũ Thanh Thúy (Đoàn xã Giao Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đang làm việc tại một bệnh xá nhỏ trong rừng ở Quảng Ngãi. Bệnh xá chỉ là một căn hầm đất, ánh sáng duy nhất là ngọn đèn dầu nhỏ.

Một đêm, bộ đội khiêng đến một chiến sĩ bị thương rất nặng. Mảnh đạn găm sâu vào bụng. Anh đau đớn nhưng vẫn cố nói:

“Bác sĩ ơi… nếu em không qua khỏi… nhắn với mẹ em là em đã chiến đấu đến cùng.”

Bác sĩ Trâm và đồng đội không có thuốc gây mê đủ mạnh, cũng không có dụng cụ phẫu thuật đầy đủ. Nhưng nếu không mổ ngay, người lính sẽ chết.

Trong cuốn nhật ký, chị viết rằng tay chị run lên vì lo lắng, nhưng vẫn phải cố gắng thật bình tĩnh.

Ca mổ diễn ra giữa tiếng máy bay bay qua trên đầu. Mỗi khi nghe tiếng động lớn, mọi người lại tắt đèn để tránh bị phát hiện.

Sau nhiều giờ, ca mổ kết thúc. Người lính vẫn còn sống.

Khi tỉnh lại, anh nắm tay bác sĩ và nói rất nhỏ:

“Em còn sống… thật rồi sao?”

Đặng Thùy Trâm viết trong nhật ký rằng đó là một trong những khoảnh khắc khiến chị cảm thấy mọi hy sinh đều có ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn