Bác sĩ thú y của những "chiến sĩ bốn chân"
Bác sĩ thú y của những "chiến sĩ bốn chân"
Trên tuyến đường tuần tra dọc biên giới Tây Nguyên, có một đơn vị vô cùng đặc biệt: Đội chó nghiệp vụ vận chuyển. Những chú chó béc-giê lai được huấn luyện để mang trên lưng hai chiếc túi chứa thuốc men, công văn mật luồn lách qua những cánh rừng rậm rạp mà người thường không thể đi qua nhanh được.
Khánh là bác sĩ thú y duy nhất của đơn vị. Đối với anh, những chú chó như Lốc, Vàng, Đen không chỉ là con vật, mà là những người đồng đội thực thụ. Chúng biết bò sát mặt đất khi có tiếng máy bay, biết im lặng không sủa khi đi qua vùng phục kích của địch.
Một ngày, Lốc – chú chó đầu đàn quả cảm – trở về trạm với một vết thương sâu hoắm ở hông do mảnh mìn lá. Nó kiệt sức gục xuống chân Khánh, nhưng chiếc túi đựng tài liệu mật trên lưng vẫn nguyên vẹn.
Dưới ánh đèn pin bọc giấy đỏ, Khánh thực hiện ca mổ ròng rã ba tiếng đồng hồ để gắp mảnh kim loại ra mà không có thuốc gây mê liều mạnh cho động vật, anh chỉ biết vừa làm vừa vuốt ve, thầm thì vào tai Lốc như nói chuyện với một người bạn. Lốc rên rỉ, liếm nhẹ vào bàn tay đầy máu của Khánh như một sự tin tưởng tuyệt đối.
Lốc đã qua khỏi. Vài tuần sau, nó lại kiêu hãnh khoác lên vai chiếc túi vận chuyển, tiếp tục hành trình băng rừng vượt suối. Những vết sẹo trên mình những "chiến sĩ bốn chân" ấy là những huân chương vô hình dọc dải Trường Sơn vạn dặm.



