BÁC SĨ – THƯƠNG BINH, CỰU CHIẾN SĨ QUÂN Y TRẦN VĂN KHẢI
Trong những câu chuyện về thời chiến mà tôi từng được nghe, có nhiều nhân chứng lịch sử để lại trong tôi niềm kính trọng sâu sắc. Thế nhưng, người khiến tôi xúc động hơn cả là bác sĩ – thương binh Trần Văn Khải, một cựu quân y đã hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời và sự nghiệp của ông là minh chứng sinh động cho tinh thần “Lương y như từ mẫu – chiến sĩ hết lòng vì Tổ quốc”.
Bác Trần Văn Khải sinh năm 1930 tại một làng quê nghèo của tỉnh Quảng Ngãi. Năm 1945, khi mới 15 tuổi, ông đã tham gia phong trào Thanh niên cứu quốc, làm công tác giao liên, vận động nhân dân đứng lên kháng Nhật. Đến năm 1950, trước yêu cầu cấp bách của chiến trường, ông tình nguyện vào chiến khu và được phân công làm y tá chiến trường. Chính từ những ngày gian khó ấy, con đường trở thành người thầy thuốc cách mạng của ông được hình thành.
Những năm tháng công tác tại chiến trường Trị – Thiên ác liệt đã tôi luyện cho ông bản lĩnh kiên cường và lòng yêu nước sắt son. Ông từng kể lại: “Có những đêm mưa bom, máy bay quần thảo không ngớt, chúng tôi phải bế từng thương binh xuống hầm, dùng những dụng cụ thô sơ nhất để giành giật sự sống cho đồng đội. Chỉ cần chậm một phút thôi là có thể mất đi một người.”
Trong một trận đánh vào mùa hè năm 1972, khi đang cùng đồng đội đưa thương binh ra khỏi vùng bom nổ chậm, bác Khải bị thương nặng ở chân. Vết thương ấy khiến ông mất đi một phần khả năng vận động. Thế nhưng, khi được chuyển ra tuyến sau điều trị, câu nói đầu tiên ông thưa với cấp trên vẫn đầy quyết tâm: “Xin cho tôi được tiếp tục làm bác sĩ để cứu người.”
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục theo học chuyên sâu ngành Y và công tác tại bệnh viện tỉnh. Dù mang trên mình thương tật chiến tranh, ông vẫn tận tụy với nghề: trực cấp cứu, khám bệnh lưu động, hỗ trợ y tế tuyến cơ sở, chăm sóc Mẹ Việt Nam Anh hùng và thương bệnh binh tại địa phương. Không chỉ chữa bệnh, ông còn là người thầy tận tâm, truyền cho lớp bác sĩ trẻ tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và đạo đức nghề y. Ông thường căn dặn: “Dù trong chiến tranh hay thời bình, người bác sĩ cũng phải đặt sinh mạng và nỗi đau của bệnh nhân lên trên hết.”
Nhiều đồng nghiệp và người dân địa phương vẫn nhớ hình ảnh bác Khải, dù đã ngoài bảy mươi tuổi, vẫn tự tay mang túi thuốc đến thăm khám cho những cựu chiến binh già yếu – những người từng sát cánh cùng ông nơi chiến trường năm xưa. Với ông, đó không chỉ là trách nhiệm nghề nghiệp, mà còn là nghĩa tình đồng đội thiêng liêng, không thể phai mờ theo năm tháng.
Câu chuyện về bác sĩ – thương binh Trần Văn Khải giúp tôi thấu hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay và lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước. Ông là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của một nhân chứng lịch sử sống đẹp, sống có trách nhiệm với Tổ quốc và nhân dân. Hình ảnh người bác sĩ khoác lên mình hai màu áo – áo lính và áo blouse trắng – mãi là nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ chúng tôi không ngừng rèn luyện, cống hiến và phụng sự đất nước.



