Bác Sĩ Trạm Xá Giữa Đảo Nhỏ
Trên một đảo nhỏ giữa biển khơi, một bác sĩ quân y đã bám trụ để cứu chữa cho bộ đội và ngư dân trong điều kiện thiếu thốn, sóng gió và xa đất liền.
Giữa biển Đông mênh mông, có những đảo chỉ là dải cát và đá san hô nhỏ bé. Gió biển thổi suốt ngày đêm, sóng đánh liên hồi vào bờ đá. Ở đó, có một trạm xá nhỏ của bộ đội. Bác sĩ Nguyễn Văn Lâm được điều động ra đảo khi còn rất trẻ. Trạm xá chỉ có vài phòng nhỏ, giường bệnh đơn sơ, thuốc men phải tiết kiệm từng liều. Mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào đất liền, nhưng đường biển xa xôi khiến việc tiếp tế rất khó khăn, nhất là khi thời tiết xấu. Một hôm, biển động mạnh. Một chiến sĩ bị sốt cao, co giật liên tục. Thuốc hạ sốt gần như đã hết. Ông Lâm nhìn người bệnh, rồi quay sang hộp thuốc. Chỉ còn đúng một ống thuốc tiêm. Không do dự, ông chia liều, tính toán cẩn thận từng giọt thuốc. Một đồng đội lo lắng: “Nếu không đủ thì sao?” Ông đáp: “Phải đủ.” Ông vừa làm vừa theo dõi sát tình trạng bệnh nhân. Sau vài giờ, cơn sốt dần hạ xuống. Ngoài trời, gió vẫn rít mạnh, sóng đánh trắng xóa quanh đảo. Nhưng trong trạm xá nhỏ, người lính đã qua cơn nguy hiểm. Có lần khác, một ngư dân trôi dạt vào đảo, kiệt sức vì nhiều ngày trên biển. Ông Lâm cùng anh em thay nhau chăm sóc, truyền nước, giữ ấm suốt đêm. Khi người ấy tỉnh lại, câu đầu tiên là: “Tôi còn sống sao?” Ông chỉ cười: “Còn sống là còn về được đất liền.” Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, ông Lâm vẫn nhớ rõ những đêm trực trên đảo – nơi không có ánh đèn phố thị, chỉ có tiếng sóng và tiếng gió. Ông nói: “Ở đảo xa, điều quan trọng nhất không phải là đủ thuốc, mà là không bỏ rơi ai.” Bác sĩ trạm xá giữa đảo nhỏ năm ấy là biểu tượng của lòng nhân ái, sự kiên trì và tinh thần cống hiến thầm lặng trong hành trình giữ gìn biển đảo Tổ quốc của thời hoa lửa.


