Bác Sĩ Trong Tâm Dịch
Bác Sĩ Trong Tâm Dịch
Năm ấy, dịch bệnh lan nhanh như lửa gặp gió. Bệnh viện dã chiến dựng vội giữa sân vận động, đèn sáng suốt đêm. Bác sĩ Trâm tình nguyện vào tuyến đầu, xa gia đình nhiều tháng liền.
Có hôm, chị làm việc liên tục mười sáu giờ, lớp kính bảo hộ mờ hơi thở, đôi tay hằn vết găng. Khi một bệnh nhân cao tuổi chuyển nặng, Trâm ở lại bên giường suốt đêm, động viên ông thở đều, nắm chặt tay ông giữa tiếng máy móc dồn dập.
Sáng hôm sau, bệnh nhân qua cơn nguy kịch. Ông tặng chị một bông hoa giấy đỏ do người nhà gấp gửi vào. Trâm cắm bông hoa ấy ở góc bàn trực.
Giữa những ngày căng thẳng, sắc đỏ nhỏ bé ấy như ngọn lửa ấm, nhắc mọi người rằng hy vọng vẫn còn. Sau dịch, trước cổng bệnh viện, người dân trồng một khóm hoa đỏ để tri ân những “chiến sĩ áo trắng”.
Mỗi mùa hoa nở, Trâm lại nhớ về những đêm không ngủ – nơi lòng nhân ái cháy sáng hơn mọi nỗi sợ.


