Bác Sĩ Vũ Đình Tụng và Nỗi Đau Của Người Cha
Bác Sĩ Vũ Đình Tụng và Nỗi Đau Của Người Cha
Toàn quốc kháng chiến bùng nổ cuối năm 1946 tại Hà Nội. Bác sĩ Vũ Đình Tụng lúc bấy giờ là một trí thức yêu nước, giữ chức Giám đốc Y tế Bắc Bộ. Ông cùng vợ ngày đêm túc trực tại các bệnh viện dã chiến để phẫu thuật, cứu chữa cho các chiến sĩ quyết tử quân bị thương.
Công việc bận rộn khiến ông không có thời gian về nhà. Cả hai người con trai của ông là Vũ Đình Thành và Vũ Văn Thuận đều nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, tham gia vào đội tự vệ chiến đấu bảo vệ thủ đô. Trong những ngày khói lửa ngập tràn góc phố Hà Nội, ông Tụng vừa mổ cho thương binh vừa nén lòng lo lắng cho các con.
Một buổi chiều muộn, xe cứu thương chở một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng vào phòng mổ của ông. Khi tấm khăn che mặt được lật lên, tim vị bác sĩ như thắt lại: đó chính là Vũ Đình Thành, đứa con trai cả yêu dấu của ông. Là một bác sĩ, ông nén dòng nước mắt, bình tĩnh thực hiện ca mổ. Nhưng vết thương quá hiểm nghèo, người con trai đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay cha. Chưa đầy vài tuần sau, người con thứ hai của ông cũng anh dũng hy sinh tại một góc phố khác.
Nỗi đau mất hai người con cùng lúc là quá lớn. Biết được câu chuyện, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự tay viết một bức thư cảm động gửi cho bác sĩ Vũ Đình Tụng. Trong thư có đoạn: "Ngài đã hy sinh hai giọt máu nuôi sương để hòa vào giọt máu chung của Tổ quốc..." Bác sĩ Tụng lau nước mắt, biến đau thương thành hành động, tiếp tục lên chiến khu Việt Bắc, cống hiến trọn đời cho nền y học cách mạng.



