Bác thợ mộc
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trong thời kỳ ấy, ở khắp làng quê đất nước đều có những con người bình dị âm thầm góp sức cho kháng chiến. Câu chuyện về bác thợ mộc tên Hòa ở một vùng quê Bắc Bộ là một hình ảnh đẹp còn được lưu truyền đến hôm nay. Bác Hòa làm nghề mộc đã nhiều năm. Xưởng gỗ của bác chỉ là căn nhà lợp ngói nhỏ bên bờ ao, ngày thường đóng bàn ghế, giường tủ cho bà con trong vùng. Đôi bàn tay bác chai sần nhưng khéo léo, chỉ nhìn khúc gỗ là biết nên làm vật gì cho vừa đẹp vừa chắc chắn. Khi chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, nhiều trường học, trạm y tế và nhà dân trong vùng bị bom đạn tàn phá. Bộ đội hành quân qua làng cũng thiếu nhiều vật dụng cần thiết. Bác Hòa hiểu rằng mình không thể ra trận vì sức khỏe yếu, nhưng vẫn có thể góp sức bằng nghề của mình. Từ đó, ban ngày bác sửa nhà cho dân, tối đến lại lặng lẽ cưa xẻ gỗ làm bàn học cho trẻ em sơ tán, đóng cáng cứu thương cho trạm xá và làm hòm đựng tài liệu cho đơn vị bộ đội. Tiếng cưa kéo ken két, tiếng bào gỗ xèn xẹt vang lên đều đặn trong đêm khuya. Một lần năm 1972, sau trận bom lớn, lớp học trong xã bị sập hoàn toàn. Chỉ còn ít ngày nữa là học sinh phải trở lại học, nhưng bàn ghế đều hỏng nát. Không chờ ai nhắc, bác Hòa huy động thanh niên trong làng mang tre gỗ đến xưởng. Suốt ba ngày đêm, bác gần như không ngủ, miệt mài đóng từng bộ bàn ghế mới. Sáng ngày khai giảng, lũ trẻ reo vui khi thấy lớp học đơn sơ đã có bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo xúc động cảm ơn, bác Hòa chỉ cười hiền: “Các cháu còn được học là tôi mừng rồi.” Sau ngày đất nước hòa bình, xưởng mộc của bác vẫn đỏ lửa như xưa. Những bộ bàn ghế năm ấy nhiều chiếc đã cũ, nhưng người dân trong làng vẫn nhớ mãi tấm lòng của người thợ mộc thời hoa lửa. Câu chuyện về bác Hòa cho thấy trong chiến tranh, mỗi nghề nghiệp đều có thể trở thành cách phụng sự Tổ quốc. Chính những con người lao động bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh và chiến thắng của dân tộc Việt Nam.



