Bác thợ rèn
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trong thời kỳ ấy, bên cạnh những người lính ngoài mặt trận còn có biết bao con người bình dị âm thầm góp sức cho cách mạng. Câu chuyện về bác thợ rèn tên Năm ở một làng quê Trung Bộ là một kỷ niệm đẹp của thời khói lửa. Bác Năm vốn làm nghề rèn đã nhiều năm. Lò rèn nhỏ của bác nằm cuối làng, ngày thường chuyên làm cuốc, liềm, dao kéo cho bà con. Khi chiến tranh lan rộng, trai tráng trong làng lên đường nhập ngũ, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Bác Năm hiểu rằng mỗi người đều có cách riêng để góp sức cho đất nước. Từ đó, ban ngày bác vẫn rèn nông cụ cho dân. Đêm xuống, khi cả làng đã ngủ yên, lò than của bác lại đỏ lửa. Tiếng búa nện chan chát vang lên trong đêm khuya. Bác cùng vài thanh niên tin cậy bí mật sửa chữa cuốc xẻng, làm chông, rèn dụng cụ phục vụ dân quân và bộ đội địa phương. Có lần đơn vị du kích trong xã cần gấp hàng chục lưỡi xẻng để đào công sự phòng thủ. Thời gian chỉ còn một đêm, ai cũng lo không kịp. Bác Năm không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhóm lửa thật lớn. Suốt đêm ấy, bác đứng bên lò than rực đỏ, mồ hôi hòa cùng khói nóng. Đôi tay chai sần liên tục đưa búa, nắn từng miếng sắt thành lưỡi xẻng sắc bén. Gần sáng, công việc hoàn thành. Những chiếc xẻng còn nóng được chuyển ngay ra trận địa. Nhờ có công sự vững chắc, dân quân trong làng giữ được vị trí trước nhiều đợt tấn công. Khi mọi người đến cảm ơn, bác chỉ cười hiền: “Tôi không cầm súng được thì góp sức bằng cây búa.” Sau ngày hòa bình, lò rèn của bác Năm vẫn đỏ lửa như xưa, nhưng tiếng búa năm nào đã trở thành ký ức đẹp của cả làng. Người dân luôn nhắc đến bác với lòng kính trọng. Câu chuyện về bác Năm cho thấy trong thời hoa lửa, lòng yêu nước không chỉ thể hiện nơi chiến hào mà còn sáng lên trong lao động bình dị hằng ngày. Chính những con người thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc.



