BÁC THỐNG NHẤT CÁC TỔ CHỨC CỘNG SẢN
Trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, trong nước tồn tại nhiều tổ chức cộng sản hoạt động song song, có cùng mục tiêu nhưng khác về tổ chức và phương thức. Sự tồn tại riêng rẽ này tiềm ẩn nguy cơ chia rẽ, làm suy yếu phong trào cách mạng. Nguyễn Ái Quốc nhìn thấy rõ điều đó và xác định việc thống nhất là yêu cầu sống còn.
Trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, trong nước tồn tại nhiều tổ chức cộng sản hoạt động song song, có cùng mục tiêu nhưng khác về tổ chức và phương thức. Sự tồn tại riêng rẽ này tiềm ẩn nguy cơ chia rẽ, làm suy yếu phong trào cách mạng. Nguyễn Ái Quốc nhìn thấy rõ điều đó và xác định việc thống nhất là yêu cầu sống còn.
Trong quá trình chuẩn bị hội nghị hợp nhất, Người kiên trì gặp gỡ, trao đổi với đại diện các tổ chức cộng sản. Với tinh thần chân thành, thẳng thắn nhưng đầy thuyết phục, Người phân tích rằng lợi ích tối cao của cách mạng là độc lập dân tộc, chứ không phải lợi ích cục bộ của từng tổ chức. Người nhấn mạnh rằng chỉ có đoàn kết mới tạo nên sức mạnh.
Quá trình thống nhất không hề dễ dàng, bởi mỗi tổ chức đều có những quan điểm và cách tiếp cận riêng. Nhưng bằng uy tín cá nhân, trí tuệ sắc bén và tấm lòng vì dân tộc, Nguyễn Ái Quốc đã thuyết phục được các đại biểu đặt lợi ích chung lên trên hết. Sự thống nhất ấy không chỉ là hợp nhất về mặt tổ chức, mà còn là thống nhất về tư tưởng, mục tiêu và phương pháp cách mạng.
Câu chuyện thống nhất các tổ chức cộng sản cho thấy vai trò quyết định của Bác Hồ trong việc tạo dựng sự đồng thuận và đoàn kết. Đó là minh chứng sinh động cho nghệ thuật lãnh đạo, cho tư tưởng “đoàn kết là sức mạnh” mà Bác luôn kiên trì theo đuổi.



