Khác

Bác Tôn - người thợ mang trái tim Tổ quốc

Ngày 20 tháng 8 năm 1888, trên vùng đất Cù lao Ông Hổ (nay thuộc xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang), một cậu bé mang tên Tôn Đức Thắng cất tiếng khóc chào đời trong một gia đình nông dân chất phác. Từ nhỏ, cậu đã được nuôi dưỡng bằng truyền thống yêu nước, nghĩa tình của miền sông nước Nam Bộ. Lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, Bác Tôn sớm hiểu rằng muốn nhân dân được sống trong tự do thì phải đứng lên đấu tranh. Không chọn cuộc sống an nhàn, người thanh niên ấy rời quê lên Sài Gòn học nghề cơ khí, trở thành một người thợ tại Xưởng Ba Son – nơi đã gieo vào lòng ông tình yêu giai cấp công nhân và khát vọng giải phóng dân tộc.

An Giang21/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bác Tôn - người thợ mang trái tim Tổ quốc

Bác Tôn – Người thợ mang trái tim của Tổ quốc 

1.     Người con của Cù lao Ông Hổ

Ngày 20 tháng 8 năm 1888, trên vùng đất Cù lao Ông Hổ (nay thuộc xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang), một cậu bé mang tên Tôn Đức Thắng cất tiếng khóc chào đời trong một gia đình nông dân chất phác. Từ nhỏ, cậu đã được nuôi dưỡng bằng truyền thống yêu nước, nghĩa tình của miền sông nước Nam Bộ.

Lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, Bác Tôn sớm hiểu rằng muốn nhân dân được sống trong tự do thì phải đứng lên đấu tranh. Không chọn cuộc sống an nhàn, người thanh niên ấy rời quê lên Sài Gòn học nghề cơ khí, trở thành một người thợ tại Xưởng Ba Son – nơi đã gieo vào lòng ông tình yêu giai cấp công nhân và khát vọng giải phóng dân tộc.

2.     Ngọn lửa từ xưởng Ba Son

Một buổi sáng đầu thế kỷ XX, tiếng búa gõ trên những thân tàu sắt vẫn vang đều trong xưởng Ba Son.

Giữa hàng trăm người công nhân, có một người thợ luôn lặng lẽ giúp đỡ đồng nghiệp, đứng ra bảo vệ quyền lợi của họ. Đó chính là Tôn Đức Thắng.

Ông hiểu rằng, sức mạnh của người lao động không nằm ở từng cá nhân, mà ở sự đoàn kết. Chính vì vậy, ông đã vận động công nhân tập hợp, giúp hình thành Công hội – tổ chức công nhân đầu tiên ở Việt Nam. Từ đây, phong trào đấu tranh của công nhân ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Có người hỏi: "Vì sao anh dám đứng lên trước hết?"

Ông chỉ mỉm cười:"Nếu không có người bước trước, sẽ chẳng có ai dám bước tiếp."

Câu trả lời giản dị ấy đã theo ông suốt cuộc đời.

3.     Mười bảy năm nơi "địa ngục trần gian"

Hoạt động cách mạng khiến Bác Tôn bị thực dân Pháp bắt giam và đày ra Côn Đảo. Mười bảy năm trong lao tù là mười bảy năm chịu xiềng xích, đói rét và tra tấn. Nhưng những đòn roi không thể khuất phục ý chí của người chiến sĩ cộng sản. Trong ngục tù, ông vẫn tổ chức học tập, động viên đồng chí, giữ vững niềm tin vào ngày thắng lợi.

Một đồng chí từng nói: "Ở đâu có Bác Tôn, ở đó có niềm tin." Bởi giữa nhà tù khắc nghiệt, điều quý giá nhất không chỉ là miếng cơm hay ngụm nước, mà còn là niềm hy vọng.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Bác Tôn tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách của Đảng và Nhà nước, luôn được đồng chí, đồng bào kính trọng bởi đức tính khiêm nhường, chân thành và gần gũi.

4.     Người kế tục xứng đáng

Ngày 2 tháng 9 năm 1969, cả dân tộc đau đớn tiễn biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ít ngày sau, Quốc hội bầu Tôn Đức Thắng giữ cương vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Nhận trọng trách lớn lao ấy, ông xúc động nói: "Được kế tiếp chức vụ của Hồ Chủ tịch là điều rất vinh quang đối với tôi."

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bác Tôn luôn là biểu tượng của khối đại đoàn kết dân tộc, động viên quân và dân cả nước vượt qua gian khổ để đi đến thắng lợi mùa Xuân năm 1975.

5.     Một vị Chủ tịch sống như người dân

Điều khiến nhiều người kính trọng Bác Tôn không chỉ là những cương vị cao nhất của Nhà nước, mà còn là lối sống vô cùng giản dị.

Ông vẫn giữ nếp sống của một người thợ:

  • Ăn uống đạm bạc.

  • Tiết kiệm từng tờ giấy.

  • Gần gũi cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.

  • Luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.

  • Người ta gọi ông bằng cái tên thân thương:

    "Bác Tôn."

    Hai tiếng ấy chứa đựng tình cảm yêu kính của hàng triệu người Việt Nam.

     

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn