Bài viết

BÁC TÔN – NGƯỜI THỢ MÁY TỪ CÙ LAO ÔNG HỔ

An Giang21/11/2025phường Đoàn Chi Lăng (Phường Đoàn Chi Lăng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁC TÔN – NGƯỜI THỢ MÁY TỪ CÙ LAO ÔNG HỔ

Trên dòng sông Hậu hiền hòa, có một cù lao xanh mát mang tên Ông Hổ. Ở đó, nhiều năm về trước, một cậu bé tên Tôn Đức Thắng đã lớn lên trong tiếng gió mát rượi từ sông thổi vào và tiếng mái chèo khua nhẹ trên sóng nước. Mọi người quen gọi cậu bằng cái tên thân thương: Thắng con.

Ngay từ nhỏ, Thắng đã khác với những đứa trẻ cùng lứa. Cậu ít nói nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng, thích quan sát cảnh đời quanh mình. Cha của Thắng thường dẫn cậu ra bến sông ngồi hóng gió, kể về những người nghĩa sĩ, những con người dám đứng lên bảo vệ quê hương. Từ những câu chuyện ấy, trong lòng cậu bé đã nhen nhóm một điều gì đó lớn lao một ước mơ làm điều có ích cho dân cho nước.

Khi trưởng thành, Thắng rời quê lên Sài Gòn làm thợ máy. Công việc vất vả, mồ hôi thấm đẫm áo, nhưng Thắng vẫn kiên trì học hỏi. Anh thợ máy ấy không chỉ giỏi nghề, mà còn là người sống hiền lành, luôn đứng về phía những người lao động bị áp bức. Từ Sài Gòn tới tận nước Pháp xa xôi, anh vẫn giữ nguyên tấm lòng thẳng thắn, yêu chuộng công bằng.

Đến khi bão tố của thời cuộc ập đến, Thắng đã trở thành một trong những người dám chống lại sự bất công. Anh tham gia phong trào công nhân, tổ chức đấu tranh, rồi bị bắt và bị đày ra Côn Đảo. Nơi được gọi là “địa ngục trần gian” ấy không làm anh run sợ. Ngược lại, Bác Tôn cái tên mà anh em tù thường gọi luôn là người hiền hậu, động viên và giúp đỡ mọi người. Bác sửa máy, băng bó vết thương, chia từng miếng thức ăn ít ỏi, lan tỏa sự kiên cường lặng lẽ mà mạnh mẽ vô cùng.

Hai mươi mấy năm trời trong lao tù, tóc Bác bạc dần. Nhưng ý chí trong mắt Bác thì chưa bao giờ đổi. Đến ngày Cách mạng thành công, Bác được trở về với nhân dân trở về với dòng sông quê hương bao năm mong nhớ.

Từ một người thợ máy bình dị, Bác Tôn trở thành Chủ tịch nước, nhưng đời sống của Bác vẫn y như ngày nào giản dị, chân thành, luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình. Trong căn nhà nhỏ của Bác không có gì quý giá ngoài chiếc võng cũ, bộ quần áo gọn gàng và những món quà dân tặng. Bác nói: “Tôi chỉ là người con của nhân dân. Nhân dân đưa tôi lên, tôi phải sống xứng đáng với nhân dân”. Đến cuối đời, khi mái tóc đã bạc trắng, Bác Tôn vẫn giữ nụ cười hiền như gió sông Hậu. Người dân nhớ Bác không chỉ vì Bác là nhà lãnh đạo của đất nước, mà bởi vì Bác là người rất đời thường một tấm lòng trong sáng, một trái tim nhân hậu.

Và cho đến hôm nay, khi ghe thuyền vẫn qua lại trên sông Hậu, mỗi khi đi ngang cù lao Ông Hổ, người ta vẫn kể cho con cháu nghe câu chuyện về Bác Tôn người thợ máy hiền lành, người đã dành cả cuộc đời vì độc lập, hoà bình và hạnh phúc của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn