Bác Trần Quang Huy – ký ức Quảng Trị đỏ lửa
Bác Trần Quang Huy – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 – mỗi lần nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác chậm lại, như thể từng ký ức vẫn còn nguyên vẹn theo năm tháng.
Bác Trần Quang Huy – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 – mỗi lần nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng bác chậm lại, như thể từng ký ức vẫn còn nguyên vẹn theo năm tháng.
Bác kể:
“Đất Quảng Trị ngày đó… không còn là đất nữa. Toàn là hố bom, đất đá bị cày xới, khói bụi mịt mù. Đi đâu cũng thấy dấu tích của bom đạn. Đêm thì chui xuống hầm tránh pháo, sáng lên lại nhìn quanh… có khi thấy thiếu đi vài người.”
Những ngày giữ chốt là những ngày gian khổ nhất. Đơn vị của bác phải bám trụ giữa mưa bom bão đạn, kiên quyết không rời vị trí.
“Có khi cả tuần không có nước sạch. Khát quá thì hứng nước mưa mà uống, nước đục cũng phải uống. Cơm thì vắt, ăn vội cho qua bữa rồi lại vào vị trí chiến đấu…”
Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua từng giờ phút căng thẳng.
Một buổi chiều, sau một đợt pháo kích dữ dội, bác Huy cùng đồng đội kiểm tra lại vị trí thì phát hiện người bạn thân – người đã cùng bác vào sinh ra tử suốt thời gian dài – đã hy sinh ngay bên cạnh.
Bác nghẹn lại khi kể:
“Nó nằm đó… tay vẫn còn nắm chặt lá thư chưa kịp gửi. Nó bảo viết cho mẹ, mà chưa kịp gửi thì…”
Khoảnh khắc ấy trở thành nỗi ám ảnh theo bác suốt cuộc đời. Giữa chiến trường khốc liệt, không có nhiều thời gian để đau buồn, bác chỉ kịp giữ lại lá thư, coi như một lời gửi gắm cuối cùng của người bạn.
Sau ngày đất nước hòa bình, trở về với cuộc sống đời thường, bác Huy vẫn luôn canh cánh trong lòng về lá thư năm ấy. Sau nhiều năm, bác quyết định tìm về quê của người đồng đội.
“Tôi mang lá thư đến, trao tận tay cho mẹ nó. Bà cụ run run cầm lá thư… đọc mà nước mắt cứ rơi. Lúc đó, tôi chỉ biết đứng im… không nói được gì.”
Khoảnh khắc ấy khiến bác vừa đau lòng, vừa nhẹ nhõm. Một phần trách nhiệm đã được hoàn thành, một lời hứa với đồng đội cuối cùng cũng được thực hiện.
Bác Huy lặng lẽ nói:
“Chiến tranh qua rồi… nhưng có những ký ức thì không bao giờ quên được. Mình sống đến hôm nay là sống thay cho cả phần của những người đã nằm lại…”
Câu chuyện của bác không ồn ào, không có những chiến công được kể lại bằng những con số, nhưng lại chạm đến trái tim bởi sự chân thật, bởi tình đồng đội thiêng liêng và những day dứt rất con người.



