Bác Trần Quốc Bội – hội viên Hội Cựu chiến binh phường An Biên, một nhân chứng sống của lịch sử dân tộc

Trong không gian ấm áp nghĩa tình, thầy cô và các em học sinh lắng nghe bác kể lại những câu chuyện của “thời hoa lửa”, những câu chuyện thật, con người thật, ký ức thật của một thời đất nước đi qua bom đạn, gian lao mà anh dũng. Mỗi lời kể như một lát cắt lịch sử, đưa người nghe trở về những năm tháng hào hùng nhưng cũng đầy mất mát của dân tộc.
Bác Trần Quốc Bội không chỉ là người lính năm xưa, mà còn là người thân của những thầy cô đang ngày ngày đứng trên bục giảng. Chính điều đó đã khiến khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại được thu ngắn lại bằng sợi dây tình thân, lòng biết ơn và sự tri ân sâu sắc.Trong ánh mắt chăm chú, lắng nghe của các em học sinh, lời kể chậm rãi của bác đưa mọi người trở về mùa xuân lịch sử năm 1975 khi bác lên đường nhập ngũ, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam, đúng vào thời khắc cả dân tộc dồn sức cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy, để mùa xuân đất nước nở hoa độc lập. Mùa xuân của thiên nhiên khi ấy đã hòa vào khói lửa chiến tranh, hun đúc nên bản anh hùng ca bất diệt.Mỗi câu chuyện, mỗi chi tiết bác kể đều khiến lòng người lặng đi. Bởi phía sau những trang sử vẻ vang là mồ hôi, máu, nước mắt, là những ước mơ tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường, là sự hy sinh thầm lặng của những người lính bộ đội Cụ Hồ vì độc lập, tự do của Tổ quốc.Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi trong ánh mắt, trong suy nghĩ của thầy cô và các em học sinh. Lịch sử khi ấy không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà đã sống dậy bằng ký ức, bằng giọng kể trầm ấm, bằng trái tim kiên trung của người lính năm xưa.
Chùm ảnh tư liệu
1 / 2
Ảnh tư liệu của bài viết.



