BÁC TRẦN VĂN LƯU – NGÀY TRỞ VỀ
BÁC TRẦN VĂN LƯU – NGÀY TRỞ VỀ
gày xuất ngũ trở về quê, bác Trần Văn Lưu đứng rất lâu trước cổng làng.
Con đường ngày ấy khác xa những gì bác nhớ.
Nhưng dòng sông, cây đa và mái đình vẫn còn đó.
Bác đi chậm từng bước, vừa đi vừa nhìn những ngôi nhà hai bên đường.
Mẹ bác đã già. Người thân trong gia đình ra đón.
Mẹ chỉ nói một câu:
“Con về là mẹ mừng rồi.”
Bác không nói được gì, chỉ nắm lấy tay mẹ.
Sau nhiều năm xa quê, điều bác mong muốn nhất không phải là một buổi đón tiếp lớn lao, mà chỉ là được ngồi bên mâm cơm gia đình.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại ngày trở về, bác vẫn nói:
“Lúc ấy tôi mới hiểu, quê hương và gia đình quý giá đến nhường nào.”


