Bác Trịnh Văn Bình – ký ức hậu phương Nghệ An 1967
Bác Trịnh Văn Bình – một cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại Nghệ An năm 1967 – vẫn luôn nhớ về những ngày tháng lặng lẽ mà gian khổ nơi hậu phương, nơi từng con đường là huyết mạch nối liền với tiền tuyến.
Bác Trịnh Văn Bình – một cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại Nghệ An năm 1967 – vẫn luôn nhớ về những ngày tháng lặng lẽ mà gian khổ nơi hậu phương, nơi từng con đường là huyết mạch nối liền với tiền tuyến.
Bác kể, công việc của bác và đồng đội là sửa chữa, san lấp đường sá để đảm bảo cho các đoàn xe vận tải có thể tiếp tục hành trình.
“Nghe thì đơn giản… nhưng lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm. Máy bay có thể đến bất cứ lúc nào.”
Những con đường vừa được mở ra hoặc sửa chữa xong thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá. Bom rơi xuống, mặt đường bị cày xới, hố sâu chằng chịt, giao thông lập tức bị gián đoạn.
“Cứ mỗi lần bom rơi là lại phải chạy ra. Đường hỏng là phải sửa ngay, không thể chậm trễ…”
Công việc diễn ra liên tục, không kể ngày đêm. Có những hôm vừa hoàn thành việc san lấp, chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng máy bay lại xuất hiện.
“Có hôm vừa san xong, chưa kịp đứng dậy thì lại bị đánh tiếp… lại làm lại từ đầu.”
Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, nhưng những người thanh niên xung phong vẫn lao vào công việc, bất chấp nguy hiểm luôn cận kề.
Không có nhiều thời gian nghỉ ngơi, không có điều kiện đầy đủ, nhưng không ai than vãn hay chùn bước.
“Mệt thì có mệt… nhưng nhìn đoàn xe phía sau đang chờ, ai cũng cố gắng làm cho xong.”
Đối với họ, mỗi đoạn đường được thông suốt không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là góp phần giữ cho dòng chảy chi viện không bị gián đoạn.
“Chỉ cần đường thông… là xe lại đi được. Thế là đủ rồi.”
Chính suy nghĩ giản dị ấy đã trở thành động lực giúp họ vượt qua những ngày tháng vất vả.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, bác Bình chỉ cười hiền:
“Mình không cầm súng… nhưng vẫn góp phần vào chiến thắng.”
Một câu nói mộc mạc, nhưng chứa đựng niềm tự hào sâu sắc – bởi phía sau mỗi chiến thắng nơi tiền tuyến là sự đóng góp thầm lặng của biết bao con người nơi hậu phương.
Câu chuyện của bác Trịnh Văn Bình là hình ảnh của những người thanh niên xung phong – những con người không trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn có mặt ở những nơi gian khó nhất, lặng lẽ góp sức để giữ cho con đường ra tiền tuyến không bao giờ bị gián đoạn.



