BÁC TRỞ VỀ PÁC BÓ SAU 30 NĂM XA TỔ QUỐC
Đầu năm 1941, sau ba mươi năm bôn ba khắp năm châu tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Địa điểm Người đặt chân đầu tiên là Pác Bó (Cao Bằng) – một vùng núi rừng heo hút, biên giới, nhưng giàu truyền thống cách mạng. Cuộc trở về ấy không rầm rộ, không cờ hoa, chỉ là bước chân lặng lẽ của một người con đất Việt trở về với nhân dân sau hành trình dài đầy gian khổ.
Đầu năm 1941, sau ba mươi năm bôn ba khắp năm châu tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Địa điểm Người đặt chân đầu tiên là Pác Bó (Cao Bằng) – một vùng núi rừng heo hút, biên giới, nhưng giàu truyền thống cách mạng. Cuộc trở về ấy không rầm rộ, không cờ hoa, chỉ là bước chân lặng lẽ của một người con đất Việt trở về với nhân dân sau hành trình dài đầy gian khổ.
Ba mươi năm xa quê hương là ba mươi năm Bác sống trong cảnh lưu vong, lao động cực nhọc, bị truy nã, tù đày. Nhưng trong từng chặng đường, trái tim Người chưa bao giờ rời Tổ quốc. Trở về Pác Bó, Bác không chọn thành phố lớn hay vùng thuận lợi, mà chọn nơi gian khó nhất. Bởi Bác hiểu rằng, cách mạng phải bắt đầu từ quần chúng, từ những nơi cơ cực nhất của nhân dân.
Ngày trở về, Bác xúc động trước từng ngọn núi, con suối, từng con người nơi đây. Bác nói tiếng Tày, tiếng Nùng, hòa mình vào đời sống đồng bào. Người không tự xem mình là lãnh tụ, mà là một người dân Việt Nam trở về góp sức cùng đồng bào đánh giặc. Sự giản dị, gần gũi ấy nhanh chóng tạo nên niềm tin sâu sắc trong lòng nhân dân Pác Bó.
Cuộc trở về sau ba mươi năm không chỉ là sự kiện cá nhân, mà là dấu mốc lịch sử của cách mạng Việt Nam. Từ đây, Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh trực tiếp lãnh đạo cách mạng trong nước, chuẩn bị cho những bước ngoặt lớn lao của dân tộc.



