Bài viết

Bác Tư – Vết thương giấu vội trên tuyến lửa và câu chuyện bên hiên nhà của nội

Dòng hồi tưởng đầy xúc động của người cháu qua lời kể của ông nội về bác Tư – người cựu thanh niên xung phong cùng làng. Giữa những năm tháng gian khổ, thiếu thốn của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bước chân bác Tư đã in dấu qua khắp các nẻo đường băng rừng vượt suối, dệt nên một huyền thoại bình dị về lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm quên mình.

Quảng Trị06/06/2026Nguyễn Vũ Bảo Khang Chi đoàn 10 Chuyên Sử (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gia tài ký ức của tuổi thơ tôi, những câu chuyện về “thời hoa lửa” không vang lên từ những giảng đường lộng lẫy, mà bắt đầu từ chiếc chõng tre dưới hiên nhà, qua giọng kể trầm ấm, khàn đục của ông nội tôi – ông Nguyễn Văn Tâm. Trong số những mảnh chuyện dọc ngang thời chiến trận, tôi bị ám ảnh và ấn tượng sâu sắc nhất bởi cuộc đời của bác Tư, người bạn nối váy, cắt rốn chôn rau cùng làng với nội. Bác từng là một người lính thanh niên xung phong quả cảm, một nhân chứng sống cho những năm tháng bom cày đạn xới ngay trên dải đất quê hương tôi.

Theo lời ông nội kể, bác Tư lên đường ra trận vào những năm tháng đất nước oằn mình gánh chịu những trận mưa bom dữ dội nhất. Ngày ấy, cuộc sống của người chiến sĩ TNXP chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: gian khổ và thiếu thốn. Giữa đại ngàn thâm u, bác cùng các đồng đội phải ngày đêm băng rừng, lội suối, trên vai trĩu nặng những gùi lương thực, những hòm thuốc men và tập thư từ mật lệnh để chi viện cho bộ đội. Đối mặt với cái đói, cái rét, với họng súng bắn tỉa và bom gầm rít của kẻ thù, bác Tư và những người con tuổi đôi mươi năm ấy vẫn chưa một lần biết đến hai chữ “lùi bước”.

Chi tiết chạm vào góc sâu thẳm nhất trong trái tim tôi chính là lần bác Tư bị thương khi đang thực hiện một nhiệm vụ khẩn cấp. Giữa rừng sâu, mảnh bom găm vào da thịt bỏng rát, máu tuôn ướt đẫm một khoảng áo sờn vai. Thế nhưng, thay vì dừng lại tìm kiếm sự trợ giúp y tế, người chiến sĩ ấy đã cắn răng nén lại cơn đau xé ruột, kiên quyết ôm chặt gói hàng để băng qua con dốc dài, hoàn thành việc giao nhận một cách an toàn rồi mới chịu quay về tuyến sau điều trị. Ông nội tôi bảo, những lúc lằn ranh sinh tử cận kề, bác Tư chẳng bao giờ nghĩ cho an nguy của bản thân. Trong đầu bác lúc ấy chỉ có một khối ý chí duy nhất: làm sao để chuyến hàng đến đích, làm sao để đồng đội ở tiền tuyến không bị rơi vào cảnh cô lập. Tinh thần trách nhiệm vô điều kiện ấy chính là một dạng lý tưởng thuần khiết và cao đẹp nhất của lòng yêu nước.

Mỗi lần ngồi nghe nội chậm rãi gỡ gạc lại miền ký ức cũ kỹ ấy, lồng ngực tôi lại dâng lên một niềm xúc động và tự hào khôn xiết. Tôi cúi đầu khâm phục trước sự dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng, không một chút phô trương của những con người bình dị, chân chất nơi làng quê mình. Chính những bộ ngực trần của thế hệ bác Tư, ông Tâm năm xưa đã chắn đi bão đạn, đổi lại bầu trời xanh ngắt, bình yên cho chúng tôi hôm nay hít thở.

Đối với thế hệ trẻ đang lớn lên trong đủ đầy của kỷ nguyên mới, câu chuyện của bác Tư giống như một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn. Nó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc rằng quá khứ không được phép bị lãng quên, và sự bình yên này đã được mua bằng cái giá rất đắt của máu và nước mắt. Nó thúc giục chúng tôi phải sống một cuộc đời có trách nhiệm hơn – trách nhiệm với chính mình, với gia đình và với mảnh đất đã nuôi dưỡng mình khôn lớn.

Từ cuộc đời giản dị như một nhành cây rừng của bác Tư, tôi tự rút ra cho mình bài học sâu sắc về nghị lực vượt khó, lòng kiên trung và sự cống hiến thầm lặng không mưu cầu danh lợi. Yêu nước, suy cho cùng, bắt đầu từ việc hoàn thành tốt nhất công việc của mình dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Tôi khao khát được sẻ chia câu chuyện “thời hoa lửa” bên hiên nhà này đến với các bạn trẻ, để chúng ta cùng nghiêng mình tri ân lịch sử quê hương, để biết sống xứng đáng, sống tử tế với những khoảng trống không thể bù đắp của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn