BÁC VÕ VĂN HỔ KỂ CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÁNG CHIẾN TRÊN MẢNH ĐẤT ĐÔNG THẠNH NĂM XƯA (1)
BÁC VÕ VĂN HỔ KỂ CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÁNG CHIẾN TRÊN MẢNH ĐẤT ĐÔNG THẠNH NĂM XƯA
BÁC VÕ VĂN HỔ KỂ CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÁNG CHIẾN TRÊN MẢNH ĐẤT ĐÔNG THẠNH NĂM XƯA
Trong những buổi gặp gỡ, trò chuyện cùng thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của bác Võ Văn Hổ – một người từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ – luôn mang lại nhiều cảm xúc và niềm tự hào. Những ký ức của bác như đưa người nghe trở về những năm tháng “thời hoa lửa” trên vùng đất Đông Thạnh năm xưa, nay là xã Đông Hòa.
Bác Hổ kể rằng vào những năm chiến tranh ác liệt, vùng đất Đông Thạnh còn rất hoang sơ. Đất đai chủ yếu là rừng tràm, kênh rạch chằng chịt, đường đi khó khăn. Cuộc sống người dân nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Chính nơi đây đã trở thành căn cứ hoạt động của lực lượng cách mạng, là điểm tựa cho nhiều đơn vị bám trụ chiến đấu.
Những năm đầu thập niên 1960, khi phong trào cách mạng ở địa phương phát triển mạnh, thanh niên trong xã hầu hết đều tham gia lực lượng du kích hoặc làm nhiệm vụ liên lạc, hậu cần. Bác Hổ khi ấy còn rất trẻ nhưng đã sớm giác ngộ cách mạng. Bác tham gia lực lượng du kích xã với nhiệm vụ bám địa bàn, nắm tình hình địch và hỗ trợ bộ đội chủ lực khi về hoạt động.
Theo lời bác kể, những trận càn quét của địch diễn ra thường xuyên. Chúng dùng tàu chiến, máy bay và bộ binh để lùng sục các căn cứ cách mạng. Mỗi khi nghe tiếng trực thăng quần thảo trên bầu trời hay tiếng tàu giặc ngoài kênh rạch, bà con và lực lượng du kích phải nhanh chóng ẩn mình trong rừng tràm, hầm bí mật hoặc xuống xuồng tản ra các kênh nhỏ.
Có những đêm mưa gió, các chiến sĩ du kích vẫn lặng lẽ chèo xuồng đi vận chuyển lương thực, thư từ, hoặc dẫn đường cho bộ đội vào căn cứ. Bác Hổ nhớ lại:
“Lúc đó gian khổ lắm, ăn uống thiếu thốn, ngủ thì khi bờ kênh, khi trong rừng tràm. Nhưng ai cũng một lòng tin rằng đất nước sẽ độc lập, quê hương sẽ yên bình.”
Một trong những ký ức khiến bác nhớ mãi là những trận đánh nhỏ của lực lượng du kích xã. Với vũ khí thô sơ, chủ yếu là súng trường và mìn tự chế, du kích Đông Thạnh nhiều lần tập kích các toán lính đi càn, buộc chúng phải rút lui. Tuy không phải những trận đánh lớn, nhưng đã góp phần giữ vững địa bàn và bảo vệ nhân dân.
Không chỉ chiến đấu, nhân dân Đông Thạnh còn là hậu phương vững chắc cho cách mạng. Bà con che chở cán bộ, nuôi giấu bộ đội, tiếp tế gạo, cá khô, rau rừng… Trong những căn nhà lá đơn sơ, nhiều cuộc họp quan trọng của cán bộ cách mạng đã được tổ chức bí mật.
Bác Hổ xúc động kể rằng có những người dân bình thường nhưng rất gan dạ. Khi địch tra hỏi, dù bị đe dọa hay đánh đập, họ vẫn kiên quyết không khai báo, bảo vệ cán bộ và cơ sở cách mạng.
Những năm tháng chiến tranh đi qua, nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh. Mỗi lần nhắc lại, giọng bác trầm xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy tự hào. Bác nói:
“Máu của đồng đội đã đổ xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Vì vậy thế hệ trẻ phải biết trân trọng và giữ gìn quê hương.”
Ngày nay, vùng đất Đông Thạnh năm xưa đã đổi thay mạnh mẽ. Những con đường bê tông nối liền các ấp, trường học khang trang, đời sống nhân dân ngày càng phát triển. Xã Đông Hòa hôm nay đang từng bước xây dựng nông thôn mới, tiếp nối truyền thống cách mạng của cha anh.
Câu chuyện của bác Võ Văn Hổ không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử của quê hương. Đó là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh của lớp người đi trước.
Những câu chuyện giản dị ấy, khi được kể lại giữa thời bình, càng làm cho chúng ta thêm tự hào về mảnh đất Đông Hòa anh hùng – nơi đã từng trải qua những năm tháng hoa lửa nhưng đầy khí phách


