Bài viết

BÁC VỚI MIỀN NAM

Trong những năm đất nước còn chia cắt, Bác Hồ luôn dành tình cảm sâu nặng cho đồng bào và thiếu nhi miền Nam. Mỗi dịp lễ, Tết, Bác thường đến thăm các cháu miền Nam xa quê để các cháu vơi bớt nỗi nhớ gia đình. Trong một lần đến thăm Trường thiếu nhi miền Nam ở Nam Ninh, Bác vui mừng, thân mật trò chuyện và xoa đầu từng cháu. Khi các cháu quây quần không muốn Bác về, Bác vui vẻ nói: “Các cháu đánh du kích ta đó!”. Qua những việc làm giản dị, Bác thể hiện tình yêu thương sâu sắc đối với miền Nam và cả dân tộc Việt Nam. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta biết trân trọng tình yêu quê hương, tinh thần đoàn kết và tình đồng bào. Dù thời hoa lửa đã qua, tình cảm Bác dành cho miền Nam vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp trong trái tim dân tộc.

12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁC VỚI MIỀN NAM

BÁC VỚI MIỀN NAM

Trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng khốc liệt, có một nơi luôn ở trong trái tim Bác Hồ với tình cảm đặc biệt sâu nặng – đó là miền Nam.

Bác thường nhắc đến miền Nam với tất cả sự yêu thương và nhớ mong. Những lúc trầm tư, bên cạnh Bác thường có một tấm bản đồ Việt Nam. Bác lặng lẽ nhìn về phương Nam, nơi đồng bào và chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu trong bom đạn.

Trong khuôn viên nơi Bác ở có một cây vú sữa. Cây vú sữa ấy như mang theo hơi ấm của miền Nam gửi đến Người. Mỗi khi nhìn cây, có lẽ trong lòng Bác lại hiện lên hình ảnh đồng bào miền Nam – những người con đang phải sống xa cách quê hương trong những năm tháng chiến tranh.

Bởi vậy, vào những dịp lễ, Tết, điều Bác quan tâm trước hết không phải là những cuộc vui dành cho riêng mình. Bác thường nghĩ đến các cháu thiếu nhi miền Nam đang phải xa gia đình, xa quê hương.

Bác từng nói:

– Các cháu xa nhà, xa quê. Mong người thân lắm. Để Bác đến thăm cho các cháu đỡ buồn.

Một câu nói thật giản dị nhưng chứa đựng cả một tấm lòng.

Bác hiểu rằng những đứa trẻ miền Nam phải rời quê hương, sống xa cha mẹ và người thân trong hoàn cảnh chiến tranh chắc chắn sẽ có những nỗi nhớ không dễ gọi thành lời. Vì thế, Bác muốn đến với các cháu, muốn dành cho các cháu tình thương của một người ông, người cha, để các cháu vơi đi phần nào nỗi nhớ quê nhà.

Có một lần, trong chuyến thăm Trung Quốc, Bác nghỉ lại ở Nam Ninh và đến thăm Trường thiếu nhi miền Nam của Việt Nam trên đất bạn.

Vừa nhìn thấy Bác, các cháu thiếu nhi vô cùng vui mừng. Những gương mặt trẻ thơ rạng rỡ, những tiếng gọi thân thương vang lên. Các cháu quây quần bên Bác như được gặp chính người thân của mình.

Đến lúc Bác chuẩn bị ra về, Người bắt nhịp bài hát “Kết đoàn”. Tiếng hát vang lên giữa sân trường. Các cháu thiếu nhi cùng nhau quây lại, không muốn Bác rời đi.

Các đồng chí công an Trung Quốc đứng gần đó lo lắng vì sợ các cháu chen lấn làm Bác bị thương.

Nhưng Bác vẫn bình thản và vui vẻ.

Một em nhỏ tìm cách luồn qua chân mọi người, tiến đến gần Bác, đưa tay sờ vào đôi dép, vạt áo của Người. Thấy vậy, những em khác cũng bắt chước, cố gắng tiến lại gần để được chạm vào Bác.

Các đồng chí cảnh vệ vội ngăn các cháu lại.

Bác khoát tay, mỉm cười và nói:

– Các cháu đánh du kích ta đó!

Rồi Bác không hề trách mắng. Người nhẹ nhàng xoa đầu từng cháu.

Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa một vị lãnh tụ và những em nhỏ dường như không còn nữa. Bác không phải là một người đứng xa để các cháu kính sợ, mà là một người ông hiền từ để các cháu yêu thương và quấn quýt.

Một lúc lâu sau, các cháu tự bảo nhau giãn ra để Bác về nghỉ.

Bóng Bác khuất dần, nhưng tình cảm của Người dành cho các cháu miền Nam vẫn còn ở lại.

Trong những năm tháng thời hoa lửa, khi miền Nam đang ngày đêm chiến đấu, Bác luôn hướng trái tim mình về nơi ấy. Người thương những người mẹ, người cha, thương các chiến sĩ ngoài mặt trận và đặc biệt thương những em nhỏ phải xa quê hương.

Tình cảm ấy không chỉ thể hiện qua những lời nói, mà còn qua từng việc làm rất nhỏ: một chuyến thăm, một cái xoa đầu, một câu hỏi han, một ánh mắt hướng về phương Nam.

Có lẽ vì thế mà trong lòng đồng bào miền Nam, Bác Hồ luôn có một vị trí vô cùng thiêng liêng.

Câu chuyện “Bác với miền Nam” không chỉ kể về tình yêu thương của Bác đối với một vùng đất, mà còn thể hiện tình cảm của Người đối với cả dân tộc Việt Nam.

Dù đất nước còn bị chia cắt, trong trái tim Bác, Bắc – Nam vẫn luôn là một nhà. Người luôn mong ngày đất nước thống nhất, đồng bào hai miền được sum họp, trẻ em được trở về quê hương và nhân dân được sống trong hòa bình.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã thống nhất và cuộc sống đã đổi thay, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của những tình cảm mà Bác đã dành cho miền Nam trong những năm tháng gian khổ.

Bài học lớn nhất từ câu chuyện là hãy biết yêu thương quê hương, trân trọng sự đoàn kết và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Đặc biệt, hãy biết sẻ chia với những người đang xa quê, gặp khó khăn hoặc chịu nhiều mất mát.

Bởi tình yêu thương chân thành có thể vượt qua mọi khoảng cách.

Và như tình cảm Bác Hồ dành cho miền Nam năm ấy, dù thời gian có trôi qua, tình yêu thương dành cho quê hương, đất nước và đồng bào vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp soi sáng các thế hệ mai sau.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tình yêu của Bác dành cho miền Nam vẫn còn sống mãi trong trái tim dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn