Bác Vũ Văn Thành – ký ức chiến trường Quảng Nam 1971
Bác Vũ Văn Thành – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam năm 1971 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng mà sự yên tĩnh và hiểm nguy luôn song hành cùng nhau.
Bác Vũ Văn Thành – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam năm 1971 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng mà sự yên tĩnh và hiểm nguy luôn song hành cùng nhau.
Bác kể, chiến trường Quảng Nam khi ấy rất đặc biệt. Ban ngày có thể yên ắng đến lạ, nhưng khi màn đêm buông xuống, không khí lại trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết:
“Ở đó, ban ngày có khi im ắng, tưởng như yên bình… nhưng đêm xuống là tiếng súng lại vang lên. Cảm giác lúc nào cũng phải cảnh giác.”
Chính sự thay đổi ấy khiến người lính không bao giờ được phép lơ là, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bác nhận lệnh hành quân xuyên đêm để tiếp cận một vị trí quan trọng. Đó là quãng đường không dài, nhưng đầy rẫy những nguy cơ khó lường.
“Đi trong bóng tối hoàn toàn, không dám bật đèn. Chỉ cần lộ một chút ánh sáng thôi là có thể bị phát hiện…”
Những bước chân lặng lẽ nối nhau, mỗi người giữ khoảng cách nhất định, vừa đi vừa quan sát. Không gian tĩnh lặng đến mức chỉ nghe rõ tiếng thở và tiếng bước chân khe khẽ.
Có những đoạn đường bị gián đoạn, địa hình khó đi hoặc có dấu hiệu nguy hiểm, cả đơn vị buộc phải dừng lại, chờ thời cơ thích hợp.
“Dừng lại giữa đêm, ai cũng mệt… nhưng không ai dám ngủ sâu. Chỉ cần một sơ suất là có thể gặp tình huống bất ngờ.”
Trong bóng tối, mỗi người lính đều giữ cho mình sự tỉnh táo cao nhất. Có người tranh thủ tựa lưng nghỉ ngơi, nhưng tai vẫn lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất xung quanh.
Những phút giây tưởng chừng yên tĩnh ấy lại chính là lúc căng thẳng nhất – bởi không ai biết điều gì có thể xảy ra tiếp theo.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn, cảm giác nhẹ nhõm mới dần hiện rõ trên từng gương mặt.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, bác Thành vẫn trầm ngâm:
“Chiến tranh là vậy… luôn phải sẵn sàng, kể cả trong lúc tưởng như yên tĩnh nhất.”
Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả sự từng trải – rằng trong chiến tranh, không có khoảnh khắc nào thực sự bình yên, và chính sự cảnh giác đã giúp người lính vượt qua những nguy hiểm vô hình.
Câu chuyện của bác Vũ Văn Thành là một lát cắt chân thực về những cuộc hành quân trong đêm – nơi mà sự im lặng không phải là bình yên, mà là thử thách đối với bản lĩnh và tinh thần của mỗi người lính.



