BÀI 02: MẸ NGUYỄN THỊ RÀNH – NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ VÀ SỰ HY SINH CHO TỔ QUỐC

Có những nỗi đau không thể đo đếm bằng lời nói. Đó là nỗi đau của người mẹ khi lần lượt tiễn những người con của mình ra đi và không bao giờ trở về. Với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành, nỗi đau ấy không chỉ một lần mà kéo dài qua nhiều năm tháng chiến tranh. Mẹ đã mất 8 người con trai và 2 người cháu trong hai cuộc kháng chiến của dân tộc.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc đời mẹ gắn bó với vùng đất Củ Chi – một địa bàn giàu truyền thống cách mạng, nơi người dân phải đối mặt với chiến tranh và những cuộc càn quét khốc liệt.
Đối với mẹ, những người con không chỉ là máu thịt mà còn là những người cùng mẹ tham gia vào cuộc đấu tranh của quê hương. Khi đất nước cần, những người con của mẹ lên đường chiến đấu. Và rồi chiến tranh lần lượt cướp đi những người thân yêu nhất.
Tám người con trai lần lượt hy sinh.
Hai người cháu nội, ngoại cũng không trở về.
Mỗi lần nhận tin một người thân hy sinh, chắc chắn trong lòng người mẹ là một nỗi đau không gì có thể thay thế. Nhưng mẹ đã không để nỗi đau ấy làm mình gục ngã.
Có một câu nói của mẹ được nhiều thế hệ nhắc lại: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc. Đất nước còn chưa im tiếng súng… Xin cho má được khóc một lần khi nước nhà thống nhất!”
Đằng sau câu nói ấy là một trái tim của người mẹ đang chịu đựng mất mát. Mẹ không phải người không biết đau. Trái lại, chính vì thương con mà mẹ càng hiểu giá trị của sự hy sinh. Nhưng mẹ lựa chọn giấu nước mắt để tiếp tục làm nhiệm vụ.
Mẹ tiếp tục bám đất, giữ làng. Mẹ tham gia công tác cách mạng tại địa phương, từng làm Hội trưởng Hội mẹ chiến sĩ và Chính trị viên xã đội Phước Hiệp. Mẹ nuôi giấu cán bộ, tham gia đào hầm địa đạo, động viên lực lượng nữ du kích Củ Chi.
Trong chiến tranh, việc nuôi giấu cán bộ không phải là một công việc bình thường. Chỉ cần bị phát hiện, cả gia đình và những người được che giấu đều có thể đối mặt với nguy hiểm. Nhưng mẹ vẫn làm.
Mẹ hiểu rằng bảo vệ một cán bộ cũng là góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng. Giữ một căn hầm, một cơ sở hay một tuyến đường cũng là góp sức cho cuộc chiến đấu chung.
Nỗi đau riêng vì thế hòa vào nỗi đau của đất nước.
Ngày chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, lời mong ước của mẹ cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Nhưng hòa bình đến thì những người con, người cháu đã hy sinh cũng không thể trở về.
Có lẽ đó là sự nghiệt ngã nhất của chiến tranh: người còn sống được nhìn thấy hòa bình, nhưng những người đã hy sinh chỉ có thể được nhớ đến trong ký ức.
Mẹ Nguyễn Thị Rành được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những đóng góp và mất mát to lớn của mẹ.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến mẹ, chúng ta không chỉ nhắc đến một con số – 8 người con trai và 2 người cháu hy sinh. Đằng sau con số ấy là mười cuộc đời, mười câu chuyện, mười sự chia lìa và một người mẹ đã phải mang nỗi đau ấy suốt phần đời còn lại.
Mẹ Nguyễn Thị Rành vì vậy là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng. Mẹ nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát rất thật của những gia đình Việt Nam.
Và có lẽ cách tốt nhất để tưởng nhớ mẹ không chỉ là nhắc tên mẹ, mà là biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết yêu thương gia đình và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.



