BÀI 03: “BÀ MÁ CỦ CHI” – HÌNH ẢNH NGƯỜI MẸ KIÊN TRUNG

Củ Chi từ lâu đã trở thành một địa danh gắn liền với truyền thống đấu tranh cách mạng. Nơi đây từng là chiến trường ác liệt nhưng cũng là nơi ghi dấu tinh thần bất khuất của người dân Nam Bộ. Trong số những người dân Củ Chi đã góp sức cho cách mạng, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành là một biểu tượng đặc biệt.
Người dân thường gọi mẹ bằng cái tên thân thương “má Tám Rành” hay “Bà má Củ Chi”. Cách gọi ấy thể hiện tình cảm và sự kính trọng của người dân đối với một người mẹ đã chịu đựng những mất mát vô cùng lớn trong chiến tranh.
Mẹ sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Cả cuộc đời mẹ gắn bó với quê hương. Khi chiến tranh diễn ra, mẹ không rời bỏ mảnh đất mình sinh ra. Mẹ cùng người dân bám đất, giữ làng và góp sức cho hoạt động cách mạng.
Mẹ từng làm Hội trưởng Hội mẹ chiến sĩ và Chính trị viên xã đội Phước Hiệp. Đây là những vị trí thể hiện sự tin tưởng của tổ chức đối với mẹ. Không chỉ chăm lo hậu phương, mẹ còn trực tiếp tham gia nhiều hoạt động phục vụ kháng chiến.
Một trong những công việc mẹ tham gia là nuôi giấu cán bộ. Những căn nhà, hầm bí mật của người dân Củ Chi trở thành nơi che chở cho cán bộ cách mạng trong những thời điểm nguy hiểm. Mẹ cũng tham gia đào hầm địa đạo và động viên đội nữ du kích Củ Chi.
Ở Củ Chi, địa đạo không chỉ là một công trình quân sự mà còn là biểu tượng của ý chí bám đất, bám làng. Những đường hầm được đào bằng sức người, trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và nguy hiểm. Người dân phải sống dưới lòng đất để tránh bom đạn, đồng thời duy trì hoạt động sản xuất và chiến đấu.
Mẹ Nguyễn Thị Rành đã góp phần vào cuộc sống và chiến đấu ấy.
Nhưng sự đóng góp của mẹ còn được ghi dấu bằng những hy sinh đặc biệt lớn lao.
Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ mất 8 người con trai và 2 người cháu. Đó là một mất mát mà bất cứ người mẹ nào cũng khó có thể chịu đựng.
Thế nhưng mẹ vẫn kiên cường.
Khi nghe tin con cháu hy sinh, mẹ giấu nước mắt. Mẹ từng nói: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc. Đất nước còn chưa im tiếng súng…”
Có lẽ chính câu nói ấy đã khiến hình ảnh mẹ trở nên đặc biệt. Mẹ không phủ nhận nỗi đau mà chỉ tạm gác nỗi đau ấy lại để tiếp tục nhiệm vụ.
Mẹ hiểu rằng nếu mình gục ngã, công việc chung sẽ bị ảnh hưởng. Vì vậy, mẹ tiếp tục động viên đồng đội, tiếp tục bám đất và tiếp tục góp sức cho cách mạng.
Người phụ nữ ấy đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh.
Sau ngày đất nước thống nhất, sự hy sinh của mẹ được ghi nhận bằng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với nhân dân Củ Chi, mẹ không chỉ là một danh hiệu. Mẹ là “Bà má Củ Chi” – một hình ảnh gần gũi, thân thương và đầy kính trọng.
Cuộc đời mẹ là một phần của lịch sử Củ Chi.
Ngày nay, khi nhắc đến Củ Chi, người ta không chỉ nhớ đến địa đạo, những trận đánh hay những chiến công. Người ta còn nhớ đến những người dân bình dị đã làm nên sức mạnh của vùng đất này.
Trong số đó có má Tám Rành.
Mẹ đã đi qua chiến tranh bằng một nghị lực phi thường. Mẹ mất nhiều người thân nhất nhưng vẫn không ngừng cống hiến. Hình ảnh ấy là minh chứng cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước gian nan.



