Bài viết

BÀI 05: MƯỜI NGƯỜI THÂN HY SINH – SỰ HY SINH LỚN LAO CỦA MẸ RÀNH

26/08/2026Trần Thị Vành Nét (Đoàn phường Sóc Trăng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÀI 05: MƯỜI NGƯỜI THÂN HY SINH – SỰ HY SINH LỚN LAO CỦA MẸ RÀNH

Có những gia đình trong chiến tranh đã mất đi một người con. Có những gia đình mất hai, ba người. Nhưng với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành, sự mất mát lên tới mười người thân yêu: tám người con trai và hai người cháu.

Con số ấy khi được viết trên giấy chỉ là vài từ. Nhưng phía sau nó là cả một cuộc đời của một người mẹ.

Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ sống trong thời kỳ đất nước trải qua nhiều cuộc đấu tranh và chiến tranh. Gia đình mẹ cũng hòa vào cuộc đấu tranh chung ấy.

Tám người con trai của mẹ lần lượt tham gia kháng chiến và hy sinh.

Hai người cháu nội, ngoại cũng hy sinh.

Mỗi lần một người thân ra đi là một lần trái tim người mẹ chịu thêm một vết thương. Nhưng mẹ không để những mất mát ấy làm mình từ bỏ con đường đã lựa chọn.

Mẹ tiếp tục hoạt động cách mạng.

Mẹ bám đất giữ làng, tham gia Hội mẹ chiến sĩ, giữ vai trò Chính trị viên xã đội Phước Hiệp. Mẹ nuôi giấu cán bộ, tham gia đào hầm địa đạo và động viên đội nữ du kích Củ Chi.

Điều đáng khâm phục là mẹ không chỉ hy sinh về tình cảm gia đình. Mẹ còn trực tiếp góp sức cho công việc cách mạng.

Có lẽ vì vậy mà câu chuyện về mẹ không chỉ là câu chuyện về một người mẹ mất con. Đó là câu chuyện về một người phụ nữ đã biến nỗi đau thành nghị lực.

Khi nghe tin con cháu hy sinh, mẹ từng nói: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc. Đất nước còn chưa im tiếng súng…”

Câu nói ấy cho thấy mẹ hiểu rất rõ hoàn cảnh của đất nước. Mẹ biết rằng chiến tranh chưa kết thúc thì những người còn sống vẫn phải tiếp tục chiến đấu và cống hiến.

Mẹ xin được khóc một lần khi đất nước thống nhất.

Và rồi ngày ấy đã đến.

Đất nước hòa bình, nhưng sự đoàn tụ mà mẹ mong đợi không thể trọn vẹn. Những người con, người cháu đã hy sinh không thể trở về. Nước mắt của mẹ có thể rơi xuống trong ngày đất nước thống nhất, nhưng đó là những giọt nước mắt vừa có niềm vui vừa có nỗi đau.

Niềm vui vì đất nước độc lập.

Nỗi đau vì những người thân yêu nhất không còn bên mẹ để chứng kiến ngày ấy.

Mẹ Nguyễn Thị Rành được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những hy sinh to lớn của mẹ.

Nhưng không một danh hiệu nào có thể bù đắp được những mất mát mà mẹ đã trải qua.

Điều mà danh hiệu ấy làm được là giúp các thế hệ sau hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng của dân tộc là những gia đình đã chịu những mất mát rất lớn.

Mẹ Rành là một trong những người mẹ ấy.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về mười người thân của mẹ vẫn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Chúng ta có thể học tập, làm việc, vui chơi và theo đuổi những ước mơ trong một cuộc sống bình yên – đó là điều mà thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh.

Vì vậy, tưởng nhớ mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là tưởng nhớ một người mẹ anh hùng.

Đó còn là tưởng nhớ những người con, người cháu của mẹ và hàng triệu người đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn