BÀI 06: LÝ TỰ TRỌNG – NGƯỜI ĐOÀN VIÊN MÃI MÃI Ở TUỔI 17

Trong lòng nhiều thế hệ đoàn viên Việt Nam, Lý Tự Trọng là một cái tên đặc biệt. Anh là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam và cũng là biểu tượng của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho lý tưởng cách mạng.
Lý Tự Trọng sinh ngày 20/10/1914. Tên thật của anh là Lê Hữu Trọng. Anh sinh tại Thái Lan trong một gia đình Việt kiều yêu nước nhưng quê gốc ở Hà Tĩnh.
Từ nhỏ, Lý Tự Trọng đã được tiếp xúc với tinh thần yêu nước. Anh được đưa về nước học tập và tham gia công tác cách mạng.
Tuổi trẻ của anh gắn liền với những nhiệm vụ bí mật.
Anh làm công tác giao thông liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ và Trung ương Đảng.
Những nhiệm vụ ấy rèn luyện cho anh sự nhanh nhẹn, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.
Năm 1931, anh thực hiện một hành động quyết liệt để bảo vệ cán bộ cách mạng tại một cuộc mít tinh ở Sài Gòn. Sau đó anh bị bắt.
Những ngày tháng trong nhà tù đã thử thách bản lĩnh của người đoàn viên trẻ.
Nhưng anh vẫn kiên định.
Ngày 21/11/1931, anh hy sinh khi mới 17 tuổi.
17 tuổi – độ tuổi mà nhiều người hôm nay vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường.
Nhưng Lý Tự Trọng đã phải đối mặt với những quyết định sinh tử.
Chính vì vậy, hình ảnh anh trở thành nguồn cảm hứng đặc biệt đối với Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.
Người đoàn viên hôm nay có thể học từ anh nhiều điều.
Đó là tinh thần trách nhiệm với tập thể.
Đó là sự trung thành với lý tưởng.
Đó là khả năng vượt qua khó khăn.
Đó là thái độ không ngại thử thách.
Và trên hết là tinh thần sống có mục tiêu.
Lý Tự Trọng từng nói: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng chứ không thể là con đường nào khác.”
Đây không chỉ là câu nói của một người thanh niên trong quá khứ. Nó còn là lời nhắc nhở đối với mỗi đoàn viên hôm nay rằng tuổi trẻ cần có lý tưởng.
Một tổ chức Đoàn mạnh không chỉ cần những đoàn viên tham gia phong trào, mà cần những người trẻ có tinh thần trách nhiệm, có năng lực và biết cống hiến.
Mỗi hoạt động tình nguyện, mỗi công việc cộng đồng, mỗi sáng kiến của thanh niên đều có thể là một cách tiếp nối tinh thần ấy.
Lý Tự Trọng đã mãi mãi dừng lại ở tuổi 17.
Nhưng lý tưởng của anh không dừng lại.
Nó tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và đó chính là ý nghĩa lớn nhất của hình tượng Lý Tự Trọng trong lịch sử Đoàn.



