Bài viết

BÀI 06: TÔN ĐỨC THẮNG – TỪ NGƯỜI CÔNG NHÂN ĐẾN CHỦ TỊCH NƯỚC

An Giang27/08/2026Trần Thị Vành Nét (Đoàn phường Sóc Trăng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÀI 06: TÔN ĐỨC THẮNG – TỪ NGƯỜI CÔNG NHÂN ĐẾN CHỦ TỊCH NƯỚC

Hành trình cuộc đời của Tôn Đức Thắng là một câu chuyện đặc biệt. Từ một người công nhân cơ khí, ông trở thành một nhà lãnh đạo cách mạng và cuối cùng đảm nhiệm cương vị Chủ tịch nước.

Tôn Đức Thắng sinh năm 1888 tại Mỹ Hòa Hưng, Long Xuyên, An Giang.

Khi còn trẻ, ông rời quê lên Sài Gòn học nghề và làm việc trong ngành cơ khí.

Chính môi trường lao động đã giúp ông hiểu sâu sắc cuộc sống của công nhân.

Ông sớm tham gia phong trào công nhân và trở thành một trong những người có uy tín trong giới lao động.

Năm 1925, ông có vai trò quan trọng trong cuộc bãi công Ba Son.

Đây là dấu mốc quan trọng trong lịch sử phong trào công nhân Việt Nam.

Sau nhiều năm hoạt động, ông bị thực dân Pháp bắt năm 1929 và bị đày ra Côn Đảo.

15 năm tù đày không thể làm ông từ bỏ lý tưởng.

Năm 1945, ông trở lại hoạt động cách mạng.

Từ đó, Tôn Đức Thắng tiếp tục đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng.

Ông tham gia lãnh đạo và xây dựng đất nước trong những giai đoạn đặc biệt của lịch sử.

Năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, Tôn Đức Thắng trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Sau năm 1976, khi đất nước thống nhất và nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được thành lập, ông trở thành Chủ tịch nước đầu tiên.

Nếu nhìn lại hành trình ấy, có thể thấy xuất phát điểm của Tôn Đức Thắng rất bình dị.

Ông không phải là người sinh ra đã giữ chức vụ cao.

Ông trưởng thành từ thực tiễn lao động và đấu tranh.

Chính những trải nghiệm ấy giúp ông luôn giữ được sự gần gũi với nhân dân.

Dù ở cương vị nào, Bác Tôn vẫn giữ phong cách giản dị.

Đây là một bài học đáng quý về con đường trưởng thành.

Thành công không nhất thiết bắt đầu từ những điều lớn lao.

Một người có thể bắt đầu từ công việc bình thường, nhưng nếu có trách nhiệm, kiên trì học hỏi và không ngừng phấn đấu, họ có thể tạo nên những giá trị lớn.

Tôn Đức Thắng đã đi từ người công nhân đến vị trí cao nhất của Nhà nước.

Nhưng điều đáng quý là ông không đánh mất bản chất của mình.

Ông vẫn giữ sự giản dị và gần gũi.

Đó là lý do hình ảnh Bác Tôn luôn gắn với người lao động.

Cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng điều quyết định giá trị của một con người không phải xuất thân hay chức vụ, mà là những gì họ làm được và cách họ sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn