BÀI 09: HỌC TỪ LÝ TỰ TRỌNG TINH THẦN SỐNG CÓ LÝ TƯỞNG

Mỗi thế hệ thanh niên đều có một hoàn cảnh lịch sử riêng. Nếu thế hệ Lý Tự Trọng phải đấu tranh trong hoàn cảnh đất nước mất độc lập, thì thanh niên hôm nay được sống trong hòa bình và có nhiều cơ hội phát triển. Tuy nhiên, điểm chung giữa các thế hệ vẫn là nhu cầu sống có lý tưởng.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 tại Thái Lan. Anh lớn lên trong một gia đình Việt kiều yêu nước và sớm được giác ngộ cách mạng.
Anh được đưa về Việt Nam học tập và hoạt động. Công việc của anh là làm giao thông liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ và Trung ương Đảng.
Tuổi đời còn rất trẻ nhưng anh đã được giao những nhiệm vụ quan trọng.
Điều đó cho thấy anh không chỉ có lòng yêu nước mà còn có khả năng, ý thức trách nhiệm và tinh thần kỷ luật.
Ngày 09/02/1931, trong cuộc mít tinh tại Sài Gòn, anh đã hành động để bảo vệ một cán bộ cách mạng.
Sau đó, anh bị bắt.
Thực dân Pháp tìm cách khuất phục anh nhưng thất bại.
Ngày 21/11/1931, anh hy sinh.
Trước lúc hy sinh, câu nói của anh về “con đường của thanh niên” đã trở thành lời nhắn gửi cho nhiều thế hệ.
Từ Lý Tự Trọng, chúng ta có thể hiểu rằng lý tưởng không phải là một điều gì quá xa vời.
Lý tưởng là biết mình sống vì điều gì.
Một người có lý tưởng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn.
Một người có lý tưởng biết đặt mục tiêu và hành động để đạt được mục tiêu.
Một đoàn viên có lý tưởng sẽ không chỉ tham gia phong trào để hoàn thành nhiệm vụ mà còn muốn đóng góp thực chất cho cộng đồng.
Một học sinh có lý tưởng sẽ hiểu rằng việc học hôm nay là sự chuẩn bị cho tương lai.
Một người lao động có lý tưởng sẽ làm việc bằng trách nhiệm và sự tử tế.
Đó là những biểu hiện của tinh thần Lý Tự Trọng trong thời đại mới.
Anh đã sống trong một thời đại mà lý tưởng cách mạng gắn liền với cuộc đấu tranh giành độc lập.
Còn chúng ta sống trong thời đại xây dựng và phát triển đất nước.
Con đường khác nhau nhưng tinh thần cốt lõi vẫn có thể giống nhau: sống có trách nhiệm và biết cống hiến.
Lý Tự Trọng đã dùng 17 năm cuộc đời để để lại một di sản tinh thần rất lớn.
Điều đó khiến chúng ta phải suy nghĩ về cách mình sử dụng tuổi trẻ.
Tuổi trẻ không chỉ là thời gian để vui chơi.
Tuổi trẻ là thời gian để học hỏi, rèn luyện, xây dựng năng lực và đóng góp.
Nếu mỗi người trẻ đều cố gắng trở thành một người có ích, xã hội sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Đó cũng là một cách thiết thực để tiếp nối tinh thần mà Lý Tự Trọng đã để lại.



