BÀI 09: NHỚ VỀ MẸ RÀNH – NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Mỗi khi nhắc đến các cuộc kháng chiến của dân tộc, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh, những chiến sĩ và những chiến công. Nhưng phía sau mỗi chiến thắng còn có những người mẹ đã âm thầm hy sinh. Mẹ Nguyễn Thị Rành là một trong những người mẹ như thế.
Mẹ sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Trong suốt cuộc đời mình, mẹ đã chứng kiến những năm tháng đất nước đầy biến động.
Mẹ không chỉ là người mẹ trong gia đình mà còn tham gia vào công việc cách mạng. Mẹ bám đất giữ làng, làm Hội trưởng Hội mẹ chiến sĩ, Chính trị viên xã đội Phước Hiệp, nuôi giấu cán bộ, đào hầm địa đạo và động viên đội nữ du kích Củ Chi.
Những công việc ấy đều diễn ra trong điều kiện nguy hiểm.
Nhưng mất mát lớn nhất của mẹ vẫn là những người thân.
Tám người con trai và hai người cháu đã hy sinh.
Mẹ đã phải tiễn từng người thân ra đi.
Trong những hoàn cảnh như vậy, con người rất dễ gục ngã. Nhưng mẹ đã lựa chọn tiếp tục đứng lên.
Mẹ từng nói: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc. Đất nước còn chưa im tiếng súng…”
Câu nói ấy đã trở thành một biểu tượng về sự kiên cường.
Mẹ không khóc không có nghĩa là mẹ không đau.
Mẹ chỉ cất nước mắt vào trong để tiếp tục làm những điều cần làm.
Có lẽ chính điều đó làm nên vẻ đẹp của hình ảnh người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Họ không phải những con người phi thường ngay từ đầu. Họ là những người mẹ bình thường, nhưng hoàn cảnh lịch sử đã khiến họ trở nên phi thường.
Mẹ Rành là một ví dụ.
Mẹ đã dùng sức lực của mình để phục vụ cách mạng.
Mẹ dùng ngôi nhà, căn hầm và lòng tin của mình để bảo vệ cán bộ.
Mẹ dùng lời động viên để tiếp sức cho những người phụ nữ trẻ tuổi.
Và mẹ dùng chính sự hy sinh của gia đình để góp phần vào cuộc đấu tranh chung.
Ngày hòa bình đến, mẹ đã có thể khóc. Nhưng bên cạnh niềm vui thống nhất là khoảng trống không thể lấp đầy.
Những người con, người cháu không còn để cùng mẹ chứng kiến ngày đất nước hòa bình.
Đó là cái giá của chiến tranh mà những người còn sống phải mang theo suốt đời.
Mẹ Nguyễn Thị Rành qua đời năm 1979. Nhưng câu chuyện về mẹ không kết thúc ở đó.
Mỗi thế hệ sau vẫn có thể tìm thấy trong cuộc đời mẹ những bài học về lòng yêu nước, sự kiên cường và trách nhiệm.
Ngày nay, đất nước đã hòa bình. Không còn tiếng súng như những năm tháng mẹ từng trải qua. Nhưng trách nhiệm của thế hệ trẻ vẫn còn đó: học tập, lao động, xây dựng quê hương và bảo vệ những giá trị tốt đẹp của dân tộc.
Nhớ về mẹ Rành là nhớ về một thế hệ đã hy sinh rất nhiều để chúng ta có được ngày hôm nay.
Và cũng là để tự nhắc mình rằng hòa bình cần được trân trọng.



