bài 1
Trong hành trình dài của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người khi nhắc đến, ta không chỉ nhớ mà còn thấy tự hào và biết ơn sâu sắc. Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là một con người như thế – một vĩ nhân đã dành trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, Người sớm nuôi dưỡng khát vọng cứu nước mãnh liệt. Năm 1911, với hai bàn tay trắng, Người ra đi tìm đường cứu nước, mang theo niềm tin cháy bỏng vào một ngày mai độc lập. Trải qua nhiều năm bôn ba nơi đất khách, tiếp xúc với nhiều tư tưởng tiến bộ, Người đã tìm ra con đường giải phóng dân tộc đúng đắn: con đường cách mạng vô sản. Từ đó, Người lãnh đạo nhân dân tiến hành Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mở ra một kỉ nguyên mới cho dân tộc. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở những thắng lợi chính trị, Hồ Chí Minh chưa thể trở thành một biểu tượng vĩ đại đến vậy. Điều làm nên tầm vóc của Người còn nằm ở vẻ đẹp đạo đức. Đó là lối sống giản dị, thanh bạch đến mức gần như hòa vào đời sống của nhân dân; là tình yêu thương con người sâu sắc, luôn quan tâm đến từng số phận nhỏ bé. Ở Người, ta bắt gặp sự thống nhất hài hòa giữa một nhà lãnh đạo kiệt xuất và một con người hết sức đời thường. Hồ Chí Minh không chỉ để lại cho dân tộc một nền độc lập, mà còn để lại một di sản tinh thần vô giá. Những tư tưởng, đạo đức và phong cách của Người vẫn còn nguyên giá trị, soi sáng con đường phát triển của đất nước hôm nay. Học về Hồ Chí Minh không phải chỉ để ca ngợi, mà quan trọng hơn là để tự soi lại chính mình. Trong một thời đại mới, khi đất nước không còn tiếng súng, mỗi người trẻ càng cần sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến. Bởi lẽ, cách tốt nhất để tri ân những người đi trước không phải là lời nói, mà là hành động – sống sao cho xứng đáng với những hi sinh lớn lao mà họ đã dành cho Tổ quốc.



