BÀI 1: LỜI TỪ BIỆT ĐẦU LÀNG
Sáng hôm ấy, sương còn phủ trắng con đường đất dẫn ra đầu làng. Phạm Văn Khải khoác lên vai chiếc ba lô vải đã cũ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và một chiếc khăn tay mẹ gói vội. Ông bước đi chậm rãi, như muốn ghi nhớ từng viên đá, từng hàng tre đã gắn bó suốt tuổi thơ mình.
Phía sau, tiếng gọi của mẹ vang lên nghẹn ngào: “Đi mạnh giỏi con nhé, nhớ giữ gìn lấy mình.” Ông quay lại, thấy mẹ đứng tựa vào cổng tre, dáng người gầy run nhẹ trong gió sớm. Ông muốn chạy lại ôm mẹ thật chặt, nhưng tiếng hiệu lệnh đã thúc giục đoàn quân lên đường.
Bước chân ông rời khỏi làng, cũng là lúc tuổi trẻ chính thức khép lại. Con đường phía trước không còn là lối quen ra đồng, mà là hành trình vào chiến trường đầy thử thách. Trong lòng ông Khải lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải trở về, để mẹ không phải chờ đợi trong vô vọng.



