Bài 15 : Nguyễn Huệ
Nguyễn Huệ, còn được biết đến với tên Quang Trung, là một vị hoàng đế nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam. Ông sinh năm 1753 tại làng Kiên Mỹ, huyện Hoài Nhơn, phủ Quy Nhơn, nay thuộc xã Bình Thành, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định.
Nguyễn Huệ xuất thân trong gia đình nông dân, lớn lên trong bối cảnh đất nước loạn lạc, phong kiến phân tranh. Năm 1771, ông cùng hai anh em (Nguyễn Nhạc và Nguyễn Lữ) giương cờ khởi nghĩa tại Tây Sơn, đánh dấu sự khởi đầu của phong trào khởi nghĩa nông dân Tây Sơn.
Nguyễn Huệ lãnh đạo quân Tây Sơn tiến đánh chúa Nguyễn ở Đàng Trong, chúa Trịnh ở Đàng Ngoài, lật đổ thế lực phong kiến cũ, xóa bỏ sự chia cắt Đàng Trong – Đàng Ngoài, thống nhất đất nước. Năm 1788, ông lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung. Đầu năm 1789, ông lãnh đạo đại quân tiến ra Bắc để đánh quân xâm lược nhà Thanh, đánh tan 29 vạn quân Thanh, giải phóng Thăng Long, bảo vệ đất nước.
Sau khi thống nhất đất nước, Quang Trung tiến hành nhiều chính sách nhằm phục hồi đất nước sau thời gian chiến loạn: ổn định nhân dân, phát triển kinh tế, thu hút hiền tài. Ông không chỉ giỏi quân sự mà còn được coi là một nhà chính trị và nhà nước có tầm nhìn.
Quang Trung qua đời ngày 16 tháng 9 năm 1792, khi mới 39 tuổi. Mặc dù thời gian ông trị vì và xây dựng đất nước ngắn, nhưng những chiến công và chính sách của ông đã để lại dấu ấn sâu đậm, mở ra kỷ nguyên mới cho đất nước, được nhân dân Việt Nam ghi nhớ và tôn vinh.



