Bài 17: Người mẹ tiễn con ra trận
Một buổi sáng, người mẹ tiễn con lên đường nhập ngũ. Bà không khóc, chỉ dặn con giữ gìn sức khỏe. Người con quay lại nhìn nhiều lần. Bà đứng lặng cho đến khi con khuất bóng. Sau đó, bà mới lau nước mắt. Những ngày sau, bà vẫn làm việc bình thường. Nhưng trong lòng luôn nhớ con. Mỗi khi có tin từ mặt trận, bà hồi hộp chờ đợi. Niềm tin giúp bà vững vàng. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng của hậu phương.
Một buổi sáng, người mẹ tiễn con lên đường nhập ngũ. Bà không khóc, chỉ dặn con giữ gìn sức khỏe. Người con quay lại nhìn nhiều lần. Bà đứng lặng cho đến khi con khuất bóng. Sau đó, bà mới lau nước mắt. Những ngày sau, bà vẫn làm việc bình thường. Nhưng trong lòng luôn nhớ con. Mỗi khi có tin từ mặt trận, bà hồi hộp chờ đợi. Niềm tin giúp bà vững vàng. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng của hậu phương.



