Bài viết

Bài 2: Gặp người lính đặc công sau trận đánh qua 6 lần phẫu thuật

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG NÓI NGƯỜI TRONG CUỘC

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

Bài 2:

Gặp người lính đặc công sau trận đánh qua 6 lần phẫu thuật!

# # # # #

Chiều muộn-19/1/2024-tôi cũng đã tìm được đến nhà người chiến sỹ đặc công, anh là người con của xứ Mường trên quê hương Cẩm tâm-Cẩm thủy-Thành Hóa

Sau cái bắt tay nồng ấm tình đồng đội, anh nói “ta dùng bữa rồi vừa ăn vừa tâm sự!”, mâm cơm đã được dọn ra cùng với các sản vật đặc sản của xứ Thanh, sau vài lần cụng ly chúc mừng nhau giữa chủ & khách lần đầu tiên có cuộc gặp gỡ này, rồi câu chuyện xoay quanh chủ đề về trận đánh trên bình độ 400 tháng 5/1981 mà anh có mặt trong đội hình K20-E198 đặc công.

Được khơi đúng vào mạch nguồn nên câu chuyện càng lúc càng thêm hào hứng, để chứng minh cho câu chuyện thêm phần sinh động, anh mở tủ lấy chiếc túi vải (túi công tác của đặc công dùng trong chiến đấu) đeo vào người, rồi miệng kể, tay chân làm những động tác nghiệp vụ của đặc công (có ý diễn giải để cho tôi biết thêm), tôi chú ý lắng nghe nhưng là “kẻ ngoại đạo” nên không am tường về chiến thuật và cách đánh của đặc công, tuy vậy tôi cũng hình dung ra các anh khi vào trận phải đối mặt với bao sự hiểm nguy biết nhường nào!, chẳng thế mà-theo lời anh-có những “mũi” sau trận đánh không một người trở về! (nhóm/phân đội; bên đặc công gọi là mũi, mỗi mũi có từ 8-12 người), rồi anh lấy tay vuốt nhẹ nên một vài chỗ có mảnh đạn còn trong thân thể, bằng mắt thường vẫn nhìn thấy mờ mờ dưới lớp da thịt, tôi cất lời hỏi anh “sao các bác sỹ không mổ lấy ra nhỉ? ”, anh cười rồi trả lời tôi “rất nhiều mảnh đạn găm vào người, thậm chí có những mảnh găm vào chỗ cực kỳ nguy hiểm-vào mắt, (một mắt hỏng hẳn) một mảnh gần chạm vào tim, một cánh tay bị gẫy, mảnh găm vào xương vai… nên phải mổ lấy những mảnh ở chỗ nguy hiểm ra trước, mà hơn nữa khi ấy còn sức đâu mà mổ nữa!” (qua 6 lần mổ)…!

Trời chuyển dần về khuya, tôi còn muốn nghe anh kể thêm nữa, nhưng anh lại chủ động dừng câu chuyện (ý là lo cho tôi mệt vì đi đường xa)

… đêm miền núi xứ Thanh thật yên tĩnh, nghĩ rằng sẽ có một giấc ngủ thật ngon để lấy sức đi tiếp tìm gặp những con người sống sót một cách kỳ diệu như anh chiến sỹ đặc công này, nhưng bao hình ảnh bi thương về trận chiến khốc liệt ấy cứ hiện về mà bản thân cũng được tận mắt chứng kiến… thấm thoát đã gần 43 năm trôi qua!

Mấy hôm nay trời rét buốt thế này các vết thương lại đau buốt lắm đây!, nhưng tôi tin bằng nghị lực và sức sống mãnh liệt của người CCB thương binh nguyên là chiến sỹ đặc công anh sẽ chiến thắng!

P/s: qua tiếp xúc với anh Quách Văn Hùng anh cho biết có mấy cán bộ ở phòng tác chiến quân khu 1 cũng cùng đi với các mũi bên đặc công và đã hi sinh (xem clip), như vậy theo như lời phát biểu của đại tá Khuynh Nguyen Van hiện là trưởng ban liên lạc mặt trận b400 “cho đến nay chưa có thống kê đầy đủ về số người hi sinh trận b400… “!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn