Bài viết

BÀI 2: TRẦN HƯNG ĐẠO VÀ TRẬN BẠCH ĐẰNG NĂM 1288

Năm 1288, trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông lần thứ ba, Trần Hưng Đạo đã chỉ huy quân dân Đại Việt lập trận địa trên sông Bạch Đằng. Quân ta lợi dụng thủy triều và bãi cọc để nhử rồi tấn công quân địch, khiến quân Nguyên – Mông thất bại nặng nề. Chiến thắng Bạch Đằng góp phần bảo vệ vững chắc nền độc lập của Đại Việt và thể hiện tài năng quân sự của Trần Hưng Đạo.

03/09/2026Đỗ Thị Thùy Linh (Đoàn Xã Đakrông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÀI 2: TRẦN HƯNG ĐẠO VÀ TRẬN BẠCH ĐẰNG NĂM 1288

Nhắc đến những vị tướng tài ba trong lịch sử Việt Nam, không thể không nhắc tới Trần Hưng Đạo, tên thật là Trần Quốc Tuấn. Ông là một trong những danh tướng kiệt xuất của dân tộc và có vai trò đặc biệt quan trọng trong ba lần kháng chiến chống quân Nguyên – Mông dưới triều Trần.

Trong số những chiến thắng gắn liền với tên tuổi của ông, trận Bạch Đằng năm 1288 là một trong những chiến thắng nổi tiếng nhất.

Vào thế kỷ XIII, đế quốc Mông Cổ và nhà Nguyên đã trở thành một thế lực quân sự rất mạnh. Nhiều quốc gia ở châu Á và châu Âu lần lượt bị chinh phục. Đại Việt cũng phải đối mặt với những cuộc xâm lược của quân Nguyên – Mông.

Quân dân nhà Trần đã ba lần đứng lên chống lại quân xâm lược vào các năm 1258, 1285 và 1287–1288.

Trong cuộc xâm lược lần thứ ba, quân Nguyên – Mông huy động lực lượng lớn tiến vào Đại Việt. Trước tình thế đó, Trần Hưng Đạo cùng triều đình nhà Trần chủ trương vừa chiến đấu vừa bảo toàn lực lượng, thực hiện kế sách phù hợp với điều kiện thực tế.

Một trong những yếu tố quan trọng làm nên thắng lợi chính là việc quân dân nhà Trần biết tận dụng địa hình sông nước.

Sau một thời gian chiến đấu, quân Nguyên – Mông gặp nhiều khó khăn. Đặc biệt, đoàn thuyền lương do Trương Văn Hổ chỉ huy bị quân Đại Việt đánh tan, khiến quân địch ngày càng thiếu lương thực.

Cuối cùng, quân Nguyên – Mông phải tìm đường rút lui.

Trần Hưng Đạo nhận thấy đây là thời cơ quyết định. Ông lựa chọn sông Bạch Đằng làm nơi bố trí trận địa.

Sông Bạch Đằng có thủy triều lên xuống mạnh. Quân Đại Việt cho đóng những cọc gỗ lớn có bịt sắt xuống lòng sông ở những vị trí phù hợp. Khi nước lên, bãi cọc bị che khuất. Khi nước rút, những chiếc cọc hiện lên, khiến thuyền địch khó có thể di chuyển.

Khi đoàn thuyền của quân Nguyên – Mông tiến vào, quân Đại Việt chủ động nhử địch đi sâu vào trận địa. Đến khi thủy triều bắt đầu rút, những bãi cọc dần lộ ra.

Đúng thời điểm đó, quân Đại Việt từ nhiều hướng tiến công.

Đoàn thuyền quân Nguyên – Mông rơi vào thế bị động. Nhiều thuyền mắc vào bãi cọc, đội hình trở nên hỗn loạn. Quân Đại Việt đồng loạt tấn công khiến quân địch không thể chống đỡ.

Trận Bạch Đằng năm 1288 kết thúc với thắng lợi lớn của quân dân Đại Việt. Quân Nguyên – Mông thất bại và phải rút quân về nước.

Chiến thắng này không chỉ đánh dấu sự thất bại của cuộc xâm lược lần thứ ba mà còn góp phần bảo vệ vững chắc nền độc lập của Đại Việt.

Trần Hưng Đạo không chỉ giỏi võ nghệ hay chỉ huy quân đội. Ông còn là người có tầm nhìn chiến lược. Ông hiểu rằng để đánh bại một đội quân mạnh hơn, không nhất thiết phải đối đầu trực diện mà cần biết tận dụng địa hình, thời cơ và sức mạnh của toàn dân.

Một trong những điều khiến hậu thế kính phục Trần Hưng Đạo chính là tinh thần đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân. Ông cùng quân dân nhà Trần đã đoàn kết, đồng lòng trước thử thách lớn.

Ngày nay, khi nhắc tới Bạch Đằng, người Việt Nam vẫn nhớ tới một chiến thắng hào hùng của dân tộc. Dòng sông ấy đã trở thành biểu tượng của trí tuệ quân sự và tinh thần chống ngoại xâm.

Câu chuyện về Trần Hưng Đạo và chiến thắng Bạch Đằng nhắc nhở thế hệ trẻ rằng sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí hay quân đội, mà còn nằm ở lòng yêu nước, sự đoàn kết, trí tuệ và quyết tâm bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn