Bài 25: Người mẹ nuôi bộ đội năm 1952
Một người mẹ trong vùng căn cứ thường xuyên nấu cơm cho bộ đội. Dù nhà nghèo, bà vẫn chia sẻ phần tốt nhất. Bộ đội coi bà như mẹ ruột. Những bữa cơm đơn giản nhưng đầy tình cảm. Khi đơn vị chuyển đi, ai cũng lưu luyến. Sau chiến tranh, nhiều người quay lại thăm bà. Họ mang theo những món quà nhỏ. Nhưng với bà, niềm vui lớn nhất là thấy họ còn sống. Bà nói chỉ làm điều mình nên làm. Tình cảm ấy không thể đo đếm.



