Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bài 28 - Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Bình

Mẹ Lê Thị Bình sinh ra và lớn lên khi quê hương còn chìm trong khói lửa mịt mù. Thuở ấy, hạnh phúc của người phụ nữ thật giản đơn nhưng cũng thật mong manh. Mẹ cũng từng có một mái ấm, có người chồng kề vai sát cánh và những đứa con thơ là nguồn sống duy nhất. Thế nhưng, khi vận mệnh dân tộc nằm trên lằn ranh sinh tử, mẹ đã nén lại tình riêng, tiễn đưa những người thân yêu nhất của mình lên đường.

Tây Ninh29/04/2026Chi đoàn trường TH-THCS Lộc Giang (xã An Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bài 28 - Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Bình

Mẹ Lê Thị Bình có tất cả 9 người con; trong đó, có hai người con đã anh dũng hi sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam. Thời điểm đó, Nguyễn Văn Thi là người con trai cả và học giỏi nên được gia đình, thầy cô hết mực yêu thương và hi vọng sẽ lên tiếp bậc đại học. Năm 18 tuổi khi con đường học tập đang rộng mở, người con trai cả của mẹ đã gấp trang sách dở dang, tình nguyện tham gia kháng chiến theo lời kêu gọi của Tổ quốc. Ban đầu gia đình ngăn cản, vì muốn anh theo con đường học tập. Nhưng với sự quyết tâm của bản thân mình, không chịu ngồi nhìn cảnh người dân bị tàn sát, từng tấc đất quê hương ở biên giới bị xâm lăng, anh Nguyễn Văn Thi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Dù thương con nhưng mẹ cũng hiểu được rằng, nước nhà đang cần những người như con của mẹ. Sau bao ngày đắn đo trăn trở, mẹ đồng ý cho con mình lên đường nhập ngũ; rời xa gia đình, tham gia chiến trường biên giới Việt Nam- Campuchia. "Nhìn con đi mà lòng đau như cắt, để con đi trong lửa đạn, biết trước lành ít dữ nhiều, là một người mẹ, tôi không nỡ lòng. Nhưng lúc đó, tội ác của quân Khmer đỏ tràn lan dữ tợn, giết chết bao người dân vô tội khi chúng tấn công qua khu vực biên giới tại An Giang. Tôi cũng nghĩ con mình mang thừa hưởng sự gan dạ của ông nội và các chú, vì họ cũng đã từng dũng cảm trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Lòng căm thù giặc khiến tôi trở nên mạnh mẽ và đồng ý cho con nhập ngũ"

Nỗi đau ập đến với mẹ không chỉ một lần. Mỗi lá thư báo tử gửi về là một lần trời đất như sụp đổ dưới chân mẹ. Người ta nói "tre già khóc măng", nhưng với mẹ Bình, nỗi đau ấy nhân lên gấp bội khi lần lượt chồng rồi những đứa con thân yêu – những khúc ruột rướm máu của mẹ – đã ngã xuống nơi chiến trường xa xôi. Có người mẹ nào không xót xa? Có trái tim nào không rạn vỡ? Thế nhưng, giữa những ngày tang tóc ấy, người ta không thấy mẹ gục ngã. Mẹ biến đau thương thành hành động. Ban ngày mẹ tần tảo ruộng đồng, đêm về lại chong đèn nuôi giấu cán bộ, đào hầm bí mật, làm giao liên truyền tin dưới tầm mắt cảnh giác của kẻ thù. Nhà của mẹ trở thành pháo đài thép, lòng của mẹ trở thành bến đỗ bình yên cho những người chiến sĩ cách mạng.

Sự hy sinh của mẹ Lê Thị Bình mang vẻ đẹp của một triết lý sống cao thượng: sống cho người khác và chết cho đại nghĩa. Mẹ không đòi hỏi danh hiệu, không mong cầu sự đền đáp. Mẹ sống lặng lẽ như đất, bao dung như biển. Những vết chân chim trên khóe mắt mẹ là dấu tích của những đêm dài thao thức đợi tin con, là những lo âu cho vận mệnh nước nhà. Mẹ chính là hiện thân của tám chữ vàng: "Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang" mà Bác Hồ đã trao tặng cho phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn