Bài 36 - Biểu tượng của lòng trung kiên trên mảnh đất Cần Giuộc
Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc, có những người phụ nữ đã trở thành huyền thoại bởi sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Giỏi là một minh chứng sống động cho tinh thần “Trung dũng kiên cường” của người dân Long An. Cuộc đời Mẹ là một bản hùng ca về lòng yêu nước, nơi mỗi nỗi đau mất mát đều hóa thành sức mạnh để thắp sáng con đường tự do cho tổ quốc.

Mẹ Nguyễn Thị Giỏi sinh ra và lớn lên tại huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi từng vang danh với những nghĩa sĩ “mến nghĩa làm quân chiêu mộ” trong thơ của cụ Đồ Chiểu. Ngay từ thuở thiếu thời, Mẹ đã sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của người dân dưới ách áp bức. Chính mảnh đất này, với những dòng sông đỏ nặng phù sa và những cánh đồng lúa xanh ngát, đã tôi luyện nên một người phụ nữ Nam Bộ hiền hậu nhưng vô cùng mạnh mẽ. Mẹ Giỏi, cũng như bao người mẹ khác, cả đời chỉ biết đến ruộng đồng, khoai sắn để nuôi con khôn lớn. Nhưng khi Tổ quốc cần, Mẹ đã sẵn sàng gác lại hạnh phúc cá nhân, biến mái nhà nhỏ của mình thành hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước là những năm tháng khốc liệt nhất trên chiến trường Long An. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng, Mẹ Nguyễn Thị Giỏi đã lần lượt tiễn đưa những người con thân yêu nhất của mình lên đường tòng quân. Chúng ta làm sao có thể thấu cảm hết nỗi lòng của người mẹ khi nhìn bóng dáng các con khuất dần sau lũy tre làng? Mỗi người con ra đi là một phần máu thịt của Mẹ rời xa, nhưng vì sự nghiệp chung, Mẹ vẫn nén lòng, nở nụ cười khích lệ để các con yên tâm chiến đấu. Để rồi, điều nghiệt ngã nhất của chiến tranh đã ập đến: Mẹ lần lượt nhận về những tờ giấy báo tử.
Mẹ có 4 người con đã anh dũng hy sinh. Bốn lần nhận tin dữ là bốn lần trái tim mẹ như thắt lại, nỗi đau chồng chất nỗi đau. Có những đêm trường, Mẹ ngồi lặng lẽ bên ngọn đèn dầu, nhớ về gương mặt, nụ cười của các con, nhưng chưa bao giờ Mẹ hối hận vì đã để các con ra trận. Sự hy sinh của các con Mẹ không chỉ là mất mát của riêng gia đình, mà đã hòa chung vào máu xương của dân tộc để đổi lấy màu xanh cho quê hương. Không chỉ là hậu phương, Mẹ Nguyễn Thị Giỏi còn trực tiếp tham gia hỗ trợ cách mạng ngay trong lòng địch. Căn nhà của Mẹ không chỉ là nơi nuôi nấng các con, mà còn là địa điểm nuôi giấu cán bộ, cất giữ tài liệu quan trọng của địa phương. Giữa vòng vây kìm kẹp của kẻ thù, Mẹ đã mưu trí, dũng cảm vượt qua các cuộc càn quét, bảo vệ an toàn cho chiến sĩ cách mạng. Có những lúc hiểm nguy cận kề, Mẹ vẫn bình tĩnh đối phó, dùng sự khéo léo của người phụ nữ để đánh lạc hướng quân địch. Mẹ quan niệm rằng: Mỗi người lính cách mạng cũng chính là con của Mẹ. Tình yêu thương bao la ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ vượt qua gian khổ để chiến đấu đến ngày thắng lợi cuối cùng. Với những cống hiến hy sinh to lớn, Mẹ Nguyễn Thị Giỏi đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đây là sự tri ân sâu sắc nhất của Tổ quốc đối với người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Dù hôm nay Mẹ đã đi xa, nhưng hình ảnh người mẹ Cần Giuộc với gương mặt phúc hậu và trái tim sắt đá vẫn mãi in đậm trong tâm khảm của người dân Long An. Câu chuyện của Mẹ chính là một “Câu chuyện thời hoa lửa” bất diệt, là bài học đạo đức vô giá về lòng trung thành và đức hy sinh. Là những học sinh, đoàn viên đang được sống trong hòa bình, chúng em hiểu rằng mỗi trang vở, mỗi giờ học bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng sự hy sinh của những người như Mẹ Giỏi và các anh hùng liệt sĩ. Đứng trước tấm gương sáng ngời của Mẹ, chúng em tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện để trở thành những người có ích, góp phần xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu đẹp. Chúng em nguyện giữ vững ngọn lửa truyền thống, thường xuyên tham gia các hoạt động “Uống nước nhớ nguồn”, chăm sóc các gia đình chính sách để xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân.
Mẹ Nguyễn Thị Giỏi đã trở về với đất mẹ bao dung, nhưng tên tuổi của Mẹ sẽ còn vang mãi như một biểu tượng của lòng yêu nước. Cuộc đời Mẹ nhắc nhớ chúng em rằng: Hòa bình là vô giá, và lòng biết ơn chính là hành trang quan trọng nhất để chúng em bước vào tương lai.


