Bài 5 - Huyền thoại "người thép" Nguyễn Văn Thương 6 lần bị địch cưa chân
Thiếu tá Nguyễn Văn Thương (1938 - 2018), quê ở xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Ông sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng. Lên 3 tuổi, ông được gửi cho 1 người cô nuôi dưỡng để bố mẹ đi hoạt động cách mạng. Năm 8 tuổi, mẹ bị địch bắt, đày ra Côn Đảo rồi hy sinh. Năm 1959, bộ cũng hy sinh trong một lần hoạt động quân báo.

Trước hàng loạt đòn tra tấn dã man và cả những lời dụ dỗ bằng vật chất, "người thép" Nguyễn Văn Thương không hề lung lay ý chí. Thiếu tá tình báo 6 lần bị cưa chân đã khiến quân địch thét lên: "Tao thua mày, mày là sinh vật thép".
Tháng 5/1959, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thương tham gia cách mạng. Năm 1961, ông chuyển về đơn vị trinh sát và làm bảo vệ cho ông Võ Văn Kiệt (lúc đó là Bí thư Thành ủy T4 Sài Gòn - Gia Định). Sau này, ông Thương chuyển sang hoạt động tình báo, dưới sự huấn luyện trực tiếp của Mười Nho (Đại tá Nguyễn Nho Quý, Trưởng ban Tình báo khu Sài Gòn - Chợ Lớn).
Vào ngày 10/2/1969, vì 1 tên chiêu hồi tên là Chiến Cá chỉ điểm mà thiếu tá Nguyễn Văn Thương bị địch bắt khi đang trên đường công tác trước ngày ra Bắc học. Sau 1 đêm tra tấn, hành hình khốc liệt nhưng thiếu tá Thương không chịu khai báo thông tin. Địch liền đưa ông về 1 căn biệt thự rộng ở Sài Gòn giam giữ. Chúng đã đập mắt cá chân của ông Thương ở chính ngôi biệt thự rộng lớn, xung quanh có tường bao cao, trước sân rộng với nhiều khóm hoa hồng đỏ rực.
Trong quá trình bị bắt giam, quân địch dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man nhằm ép ông Thương khai các thông tin của tổ chức cách mạng. "6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể.
Quân địch tiếp tục dụ dỗ nhưng chỉ nhận lại từ ông Thương sự im lặng. Lúc nào ông cũng nhận mình là Nguyễn Trường Hân, lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm.
Cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông Thương, lần lượt 10 ngón chân của ông kêu "rắc", đứt lìa, máu chảy đầm đìa. Khi bẻ xong 10 ngón chân, chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể làm tình báo được nữa.
"Dù nhiều lần chết đi sống lại, ngất lịm giữa vũng máu cả ngày trời nhưng ông Thương vẫn cắn răng chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương từng khẳng định.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, quân địch lại cưa chân ông. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn. Chúng cưa bằng gang tay, khi thì chỉ vài cm, khi thì một đoạn. Hành động của chúng vô cùng tàn nhẫn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”.
Lòng can đảm và sự trung kiên của ông Thương khiến những tên lính Mỹ phải kính nể. Trung tá Mỹ trực tiếp ra lệnh tra tấn ông cũng ở đó, nhìn ông một lúc không nói gì rồi quay vào bàn ngồi viết.
Viết được 1 lúc hắn đứng lên đi qua đi lại, rồi đến gần ông, nhìn khá lâu vào cơ thể và nói: "Ông đúng là 1 sinh vật bằng thép, thử sức nhau suốt 7 tháng nay, chúng tôi đã thua ông rồi”.



